Anh như một cánh diều hoang
Nối dây em, sợi tơ vàng giữ neo
Bến sông thuyền vững mái chèo
Tữ thơ anh thả sóng reo em cười…
* * *
Diều hoang theo gió muôn nơi
Dây vàng em buộc trọn đời..Hề chi
Biết anh nặng chữ tình si
Cánh diều bay mấy cũng thì chịu em…!!!

HGiang





Bình luận về bài viết này