Sợi dây buộc từ Làng vào con diều trên Phố.
Tiếng sáo ngân nga mang hơi thở hồn Quê.
Bát cơm trắng con mang gạo từ Làng lên Phố.
Chậu trúc con trồng xanh biếc một Làng tre.

Bà Mẹ gánh rau bán rao trên Phố.
Con mua ăn cứ ngỡ Mẹ trồng.
Điện sáng quá mười giờ đêm con gà đã gáy.
Nhớ bình minh Mẹ vác cuốc ra đồng.
Tiếng ve kêu vườn nhà ngày xưa ấy.
Đã theo con đậu cành phượng ven đường.
Hàng cột điện ngỡ bù nhìn đứng canh chim ngoài ruộng.
Áo rách nón mê phơi mưa nắng bốn mùa.
Làng hư ảo bao trùm trên Phố mới.
Đèn nháy lung linh như đom đóm ao bèo.
Mẹ đi cấy trời mưa phùn gió bấc.
Con thấy lạnh kéo tấm chăn – phòng đang bật điều hòa.

Ôi thương quá những bờ tre mái rạ.
Thấp thoáng đâu đây hình bóng Mẹ Cha già.
Tôi cầm sợi dây buộc Làng vào Phố.
Phố vẫn không quên mắm muối tương cà.
Phố hiện đại khang trang nhìn vẫn thấy.
Có hồn Làng thấp thoáng ở đây.
Làng mờ ảo trong đêm nhìn vẫn rõ.
Từng hạt đỗ đen trong mỗi cốc chè đầy.
Con giật mình đêm khuya chuông điện thoại.
Nghe tin lành hay dữ gọi từ quê.
Mẹ khó ngủ nhớ con mình trên Phố.
Trong giấc mơ Mẹ đón cháu con về.
Ngàn mắt Phố đỏ hoe mầu mái ngói.
Che chở khóc cười man mác hồn Quê.

Làng trong Phố – Phố trong Làng thân thương quá.
Ngợp biệt phủ lâu đài, con bừng tỉnh cơn mê.
Đỗ Hoan.






Bình luận về bài viết này