Tặng lực lượng Công an nhân dân tham gia chống dịch
“Như mưa ngày nào thấm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt vai mềm…” như lời bài hát ” Thương nhau ngày mưa”
Bắc Giang bắt đầu chuyển mưa. Cơn mưa hối hả mang theo cái lạnh cuối đông, một chút bụi, một chút vội vàng cho con người mảnh đất này. Mưa! Nhâm nhi ấm trà nóng và ngắm nhìn ra ngoài xa, bao suy nghĩ trong tôi lại ùa về. Câu chuyện của một chị đồng nghiệp cùng cơ quan mà tôi được nghe sáng nay cứ làm tôi trăn trở mãi. Chị bảo chồng chị là sỹ quan Công an, đã hơn 8 tháng nay anh đi biền biêt không về vì phải làm nhiệm vụ cùng nhân dân cả nước chống giặc Covid-19. Vợ ốm, con đau anh cũng chỉ có thể gọi điện thăm hỏi, động viên, nén nỗi đau vào bên trong, gạt đi sự lo lắng để hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó. Câu chuyện về anh mà chị kể đã để lại trong tôi những băn khoăn, day dứt. Các bạn có biết không? Trong cái lặng im, dưới cái lãnh của ngày cuối đông, lúc này người ta đã nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi tìm chăn ấm, vậy còn có những con người làm việc và lo nghĩ như vậy cho đất nước.
“Nhân dân gọi các anh: Công an nhân dân!
Những người lính đêm ngày không biết mỏi
Khi Tổ quốc thân yêu lên tiếng gọi
Tay súng sẵn sàng bảo vệ quê hương!
Công an nhân dân – tiếng gọi thân thương
Màu áo xanh như cây đời hi vọng
Dẫu đời lính gian nan, lòng chẳng hề lay động
Vẫn nở nụ cười tươi rói trên môi!”
ST





Bình luận về bài viết này