Thơ: Cổng làng- Hồn quê
Bao năm ôm giữ xóm làng
Trải qua bom đạn lại càng kiên trung
Phong ba, mưa nắng bão bùng
Sắt son bám đất thủy chung với người
Thân già bạc phếch cây ơi
Đã ru giấc ngủ bao đời tuổi thơ
Rễ non cắm đất ai ngờ
Tháng ngày quấn quýt để giờ thành thân
Kiên cường sừng sững ba chân
Nghìn năm vẫn chẳng ngại ngần đứng canh
Hiên ngang như bức tường thành
Chở che bao lớp dân lành bấy nay
Chứng nhân lịch sử đất này
Anh hùng bất khuất đánh Tây thuở nào

Bây giờ tán vẫn vươn cao
Cho bao thế hệ ra vào nghỉ ngơi
Những khi nắng nỏ rang trời
Nơi đây bỗng hóa chiếc nôi sớm chiều.
Cổng làng biết mấy thương yêu
Còn đây ghi khắc bao điều quê tôi…
Ngày 23.1.2022
Tác giả: Ngọc Nền.





Bình luận về bài viết này