Em nhé, thương Ngâu ém đáy lòng
Ngác ngơ mưa hạt rớt bên song
Mảnh trăng đầu tháng tàn sắc ngọc
Ngọn gió quyến đêm đến tận cùng
Cái nhớ bỏng môi rát ớt cay
thấp cao ngà ngật bước chân say
– là em mộng mị, tôi mộng mị.
– là em gió mây, tôi gió mây.
Cứ thẫn thờ tôi sáng rồi chiều
mắt em nơi giọt nắng nghiêng xiêu
hình em lãng đãng hơi khuya lặng
và trong veo em mưa mùa yêu.
Tôi dắt tay tôi đến cuối đời
Muối lòng đau đáu nỗi xa xôi
Biết bao giờ nhỉ? Bên em nhỉ?
Một thoáng mong manh
kiếp luân hồi..?
Ngâu nắng Ngâu mưa Ngâu vô tình
Tôi ngồi đo đếm những nổi nênh
Muốn gom thu gió thành bão tố
Cho trời lộn lạo, đất cập kênh.
Hat Cat, 20/8/2020, Trường Bùi





Bình luận về bài viết này