Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau còn đó…Có một bài thơ như thế của Đỗ Hoan đã viết về người mẹ của Liệt sĩ đi tìm tên con…Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc:
Con vẫn đứng trong hàng bia chưa có tên.
Thấy mẹ thừa ra con càng thương mẹ.
Ngôi mộ nào cũng có hương hoa, lau chùi sạch sẽ.
Mẹ chỉ buồn con chưa gọi mẹ thôi..!

Tấm ảnh trên bàn thờ con vẫn cười tươi.
Tay sờ mặt con mẹ không thể khóc.
Mẹ trải qua bao năm dài cực nhọc.
Thay cha nuôi con đến tuổi trưởng thành.
Con lại hát vang khúc hát quân hành.
Bài hát ngày xưa cha con đã hát.
Nay mắc võng bên cánh rừng bát ngát.
Nơi cha nằm yên giấc ngủ ngàn thu.

Con đã chìm vào trong tiếng hát mẹ ru.
Bỗng con giật mình! Ầm ầm bom rơi đạn xé.
Con thấy cha và đồng đội rầm rập xông lên mạnh mẽ.
Tiếng cha gào rung chuyển cả rừng đêm.
Đó là lần cuối cùng con nghe cha đã gọi tên.
Và từ đó, mẹ không tìm thấy con đâu nữa..!
(Ảnh minh họa- Nguồn từ Internet)
Ngày 26/7/2020 Đỗ Hoan





Bình luận về bài viết này