HHN: Trong cuộc sống, nhiều người rất sợ ở một mình trong cảnh cô đơn với nỗi nhớ người thương quay quắt. Nhưng nhân gian cũng có nhiều người biết chôn chặt nhớ nhung để vươn lên tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương trong cõi vô thường.
Mời mọi người đọc bài thơ ” Khi một mình” của chị Hat Cat Diệu Sinh để cùng nghĩ về điều đó

KHI MỘT MÌNH

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời, cỏ, đám mây, ngoài trời và thiên nhiên
Khi một mình … Em không nhớ anh
Mà kéo sợi cô đơn giăng kén
Xuân cõi muộn
riêng em.
Gió cuối ghềnh miệt mài thâu đêm
Nước cuối sông rù rì cát đáy
Âm thầm dòng chảy
sắc – không.
Vô thường mênh mông
vô thường mướt mát.
cánh đồng
sây bông mẩy hạt
trĩu mùa…
Khi một mình… Em gom nắng nhặt mưa
Chăm bón vườn tình xanh om đất
Đất lành hiền ngọt mật
Tình nụ biếc xinh xinh
Em
xin trời sắc xanh
xin mây xơ trắng
xin chút đằm chút thắm
mắt tình xéo liếc dao cau
gửi cơn Ngâu
thon thót nỗi hờn thương
gửi dòng Tương
ầm ào niềm sóng nhớ.
Thuyền tình em
dọc sông
ngang bể
neo an bình
Bến Anh.

      HẠT CÁT DIỆU SINH

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành