Giữa tháng Bảy, hành trình thiện nguyện lại đưa anh em, chú cháu chúng tôi về với mảnh đất Hà Giang nơi địa đầu Tổ Quốc. Nơi ấy có những cái tên đã trở thành huyền thoại, nằm sâu trong ký ức mỗi người như Hoàng Su Phì, Vị Xuyên, Quản Bạ, Yên Minh, như Mèo Vạc, Đồng Văn hùng vĩ… Trong số đó thân thương và thiêng liêng nhất, anh hùng và bi tráng nhất là mảnh đất Vị Xuyên, nơi đã từng diễn ra những trận đánh vệ quốc kiêu hùng từ hơn 30 năm về trước.
Đến Vị Xuyên trong tháng Bảy này, đoàn chúng tôi dừng chân dâng hương viếng mộ các Anh hùng Liệt sĩ. Gần hai nghìn ngôi mộ nằm sát bên nhau hướng về dòng sông Lô trước mặt. Dòng sông tháng năm trôi, chả biết có chở theo bao nỗi tâm tư, bao niềm nhung nhớ của những Anh hùng liệt sỹ đang nằm yên nghỉ ở nơi đây.Trong ánh bình minh rọi chiếu và trong ngan ngát khói hương bay, chúng tôi cứ nghĩ ngợi xa xôi như thế và cầu chúc cho linh hồn của các Anh thênh thang siêu thoát , an giấc ngàn thu!

Và cũng thật tình cờ, trong giờ phút đó, chúng tôi đã gặp một đồng chí sĩ quan quân đội. Quân phục chỉnh tề, ngực lấp lánh huy chương, anh về đây viếng thăm đồng đội. Anh kể rằng còn nhiều lắm…có đến cả hàng nghìn những đồng đội của anh đã hy sinh trên chiến trường mà chưa được về đây yên nghỉ. Các Anh ấy vẫn nằm nơi đâu đó. Trong hang đá, dưới thung sâu, bên dòng suối hay trên lưng chừng những đỉnh cao bốn mùa mây phủ… Lâu quá mất rồi ! Ở quê nhà bao bà mẹ, bao người vợ, người con vẫn ngày ngày mỏi mắt chờ trông và hy vọng. Hy vọng tìm thấy được, dù chỉ là một nắm xương tàn của các Anh thôi ! Bi tráng và đau thương đến thế !
Xúc động trước câu chuyện và những linh cảm đó, thầy giáo Nguyễn Đình Kim, một thành viên trong đoàn chúng tôi đã viết nên bài thơ ” Tháng Bảy- Vị Xuyên” để trải lòng mình. Nhân những ngày Tháng Bảy tri ân này, BBT Hiephoanet.vn xin trân trọng giới thiệu bài thơ đó của anh Nguyễn Đình Kim :
Tháng Bảy này về lại Vị Xuyên
Viếng nghĩa trang, giữa hàng ngàn bia mộ
Lòng bâng khuâng trong muôn vàn thương nhớ
Địa chỉ các Anh có cả trăm miền.
Chiến tranh lùi xa đã mấy chục năm
Sao đồng đội của các Anh về đây chưa đủ?
Các Anh nằm lại nơi nao ?
Dưới thung sâu, trên đỉnh núi cao, hay bên dòng suối chảy…?
Mấy chục năm dài đằng đẵng đã qua
Rừng đã xanh lại rồi, sao các Anh còn đi mãi.
Ở quê nhà, có mẹ già mong mỏi
Chẳng cần hình hài, chỉ cốt nhục con yêu!
Còn vẫn biết hôm nay dù các Anh đang ở đâu
Là vẫn cứ ở trong lòng Đất Việt
Các Anh làm rạng ngời Tổ Quốc yêu thương !
NGUYỄN ĐÌNH KIM





Bình luận về bài viết này