Đầu xuân một chín tám mươi
Cháu tôi mười tám, đang thời xuân xanh
Bản làng giặc phá tan tành
Lên đường nhập ngũ – quân hành biên cương
Giặc tan trên mọi nẻo đường
Dẫu lui bành trướng còn vương mìn gài
Cho dù giặc phá trong ngoài
Cùng bao đồng đội – trí trai quản gì?
Chất chồng tội ác còn ghi
Lời cha ông dặn : “Biên thùy giữ yên”
Xác thù, nhà đổ, cây nghiêng
Quân dân gắn bó thiêng liêng đất này
Dẫn đường lên chốt thường ngày
Cháu tôi dính đạn – người đầy vết thương
Bàn chân mất, máu còn vương
Tuổi xuân để lại chiến trường Lạng Sơn
Lần tìm hài cốt hồi hương
Nghĩa trang thị trấn – địa phương quê mình
Bên đài Liệt sỹ quang vinh
Nhân dân ghi tạc – gia đình tiếc thương
Cháu tôi là Mai Hồng Sơn
Máu đào liệt sỹ – nhớ ơn muôn đời
Bông hoa trước mộ thắm tươi
Tôi rưng rưng lệ – cài nơi cháu nằm.
Rạng danh Tổ quốc ngàn năm
Có công Liệt sỹ – Vĩnh hằng thiên thu!
Mai Thế Việt
Thị trấn Thắng





Bình luận về bài viết này