Trong chuyến đi công tác Hà Giang vừa qua, những người trong BBT Hiephoa.net may mắn được gặp anh Nguyễn Minh Sơn là cựu chiến binh Sư đoàn 356 anh hùng. Qua câu chuyện được biết anh nhập ngũ tháng 3-1984 và sau đó đã trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang. Năm 1988, anh ra quân. Hiện tại, anh Nguyễn Minh Sơn là chủ cửa hàng Điện tử- Điện lạnh Minh Sơn ở SN 147, Khu phố 1-Thị trấn Mậu Hà- Văn Yên- Yên Bái. Anh vừa nhận nhiệm vụ trông coi Đền tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ Vị Xuyên đầu tháng 10-2016. Gặp chúng tôi, anh gửi đăng câu chuyện tình cảm động của người Đại đội trưởng của anh trong những năm chiến đấu. BBT Hiephoa.net xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả.

 

Tại Đền tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ Vị Xuyên, anh Nguyễn Minh Sơn đang kể lại những trận đánh năm xưa .

( Ảnh đầu trang : Đền tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ Vị Xuyên )

Thời gian trôi qua đã gần ba mươi năm kể từ khi chiến sự Biên giới Vị Xuyên, Hà Giang kết thúc.Trong tôi mãi nhớ lại những hình ảnh không thể nào quên. Hình ảnh của những người lính, anh bộ đội cụ Hồ thật giản dị nhưng vô cùng lớn lao trong cuộc sống và chiến đấu ở nơi này trong những ngày gian khổ ấy . Và một trong số đó là anh Hà Đình Thân. Anh là người chỉ huy , là người anh cả của đại đội và là đồng đội yêu quí của chúng tôi !!!Chính anh là tấm gương sáng, là động lực là sức mạnh cho chúng tôi vượt qua chiến trận và sau này thành công trong cuộc sống đời thường .Những câu chuyện của anh như một cuốn băng quay chậm rõ nét trong sâu thẳm tâm hồn tôi mỗi khi nghĩ lại. .
Ngày 12/7/1984, chiến dịch MB 84 bắt đầu.
Đại đội chúng tôi được lệnh xuất quân .
Anh Hà Đình Thân C trưởng C1- D7- E149- F356, Lê Nam Hòa C phó C1-D7-E149 – F356 nhận lệnh chỉ huy đơn vị đánh chiếm, giành lại cao điểm 685. Tất cả các đơn vị vào ém quân từ đêm và đến gần 5h sáng, được lệnh nổ súng .Toàn tuyến đồng loạt tấn công. Trận chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Quân ta ở dưới sườn núi đá còn địch nằm ở trên các điểm cao. Địa hình hoàn toàn bất lợi cho chúng ta, chưa kể pháo tầm xa 105 và 130ly, cối các loại , H12 cùng nhiều loại hỏa lực mạnh từ phía bên kia liên tục hỗ trợ, chi viện cho bên địch bắn vào đội hình của ta. Trận chiến đấu đó, quân ta đã không giành được thắng lợi. Nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh. C phó Lê Nam Hòa khi ấy bị thương rất nặng trên tuyến hào một, nơi đánh cửa mở. Trước khi nhắm mắt anh vẫn nhắn lại với anh Thân là : “Tôi còn vợ ở nhà mới sinh cháu được tám tháng sau này anh có trở về được thì hãy thay tôi chăm sóc mẹ con cháu giùm tôi nhé” nói xong anh trút hơi thở cuối cùng. Đại đội trưởng Hà Đình Thân sau đó cũng bị thương khá nặng vào đùi và mông không thể tự vận động được. Đến ba ngày sau mới đưa về đến hang Làng Lò là trạm Phẫu tiền phương của đơn vị. Sau đó, anh được chuyển về Bệnh viện 93 Vĩnh Tuy. Khi tỉnh dậy câu đầu tiên anh Thân nói được: “Tôi đang ở đâu vậy!”Biết mình đã qua nguy kịch , anh xin giấy bút tìm cách liên lạc với gia đình anh Hòa . Khi đó chị Nga vợ anh Hòa mới sinh cháu Lê Nam Duy được tám tháng. Nghe tin chồng hy sinh chị khuỵu xuống,chết lặng hồi lâu. Đành dứt sữa đứa con bé bỏng của mình chị gửi cháu Duy cho ông bà, một mình tìm đến viện 93 Vĩnh Tuy gặp anh Thân để biết tin tức về sự hy sinh của chồng. Nhưng do vết thương nặng, anh Thân đã được chuyển về viện 9 Vĩnh Yên nên chị Nga không gặp được . Vẫn chưa có tin tức của chồng, chị quyết định vượt gần 400km lên tới Vị Xuyên – Hà Giang tìm đến đơn vị của chồng. Đồng đội đưa chị đến mộ của anh nằm trên một ngọn đồi nhìn ra sông Lô, gần Bột Nghệ ở km2 Hà Giang. Chị đã đau đớn tột cùng khi vĩnh viễn mất anh, một người chồng đáng kính, một bờ vai vững chãi để chị nương tựa. Sự mất mát, đã chạm đến tận cùng của nỗi đau thương… Đó là nỗi đau thương mất mát lớn nhất mà người phụ nữ, người vợ phải gánh chịu, khi đất nước còn chiến tranh. Nhưng cũng là niềm tự hào vinh dự khi chồng mình đã anh dũng hy sinh quên mình vì Tổ quốc. Ôm nỗi đau thương, chị đành tạm biệt anh để trở về bên cháu Duy và gia đình.
Tháng 10 năm 1985 anh Hà Đình Thân đã bình phục. Trước khi lên đường trở về đơn vị,anh đã ghé qua thăm hai mẹ con chị Nga. Khi đó anh 28 tuổi và vẫn chưa lấy vợ . Gặp vợ con của người đồng đội thân yêu, anh đã vô cùng xúc động . Vành khăn trắng trên đầu chị Nga, và giọng nói ê..a, đôi mắt trong veo của bé Duy đã ám ảnh anh . Trở về đơn vị anh thường xuyên viết thư động viên chị vượt qua nỗi đau thương để nuôi dạy cháu Nam Duy nên người. Thời gian trôi đi tình yêu thương trong anh lớn dần. Mẹ con chị Nga hạnh phúc đón nhận tình cảm đó.
Năm 1988 anh chính thức cầu hôn chị. Đó là niềm vui của những người đồng đội như chúng tôi, những người lính luôn giành những gì tốt đẹp nhất cho nhau. Một đám cưới diễn ra với sự chứng kiến của hai họ và những người đồng đội. Cuộc sống mới lại bắt đầu với mẹ con chị Nga .Cháu Duy đã có bố chăm sóc sớm chiều, chị Nga lại có một bờ vai vững chãi để nương tựa bên mái ấm gia đình hạnh phúc . Rồi anh chị sinh thêm một cháu trai nữa…
Và cũng từ ngày đó, hằng năm anh chị cùng chúng tôi vẫn thường xuyên lên nghĩa trang Vị Xuyên thắp hương cho anh Lê Nam Hòa và tưởng nhớ đến những người đồng đội đã hy sinh vì mảnh đất biên cương thiêng liêng của Tổ Quốc.
Còn hôm nay, khi ngồi đây ghi lại câu chuyện này, lòng tôi vẫn bồi hồi xúc động. Trước mặt tôi là những đỉnh non cao vời vợi. Nơi ấy còn bao người đồng đội của tôi ! Và nơi ấy rừng cũng đã mướt xanh trở lại !

NGUYỄN MINH SƠN

CCB F 356

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành