CON ƠN CHA MẸ

Con ơn mẹ đã sinh ra
Cho con tiếng khóc “Oa oa” chào đời
Cho con cuộc sống làm người
Cho con biết được đất trời dầy cao
Cho con dòng sữa ngọt ngào
Cánh cò bay lả theo vào lời ru
Cho con dệt những ước mơ
Cho con tất cả bây giờ là đây
Công cha nghĩa mẹ cao dầy
Muôn đời con nhớ ơn này khắc ghi!


 

MẸ ƠI

Chúng con lớn lên từ đôi dòng sữa mẹ
Giấc ngủ ngon từ chiếc võng của bà
Hương Cầu mãi là chùm khế ngọt.
Tiếng mẹ ru hời, cò bay lả bay la.

Đàn cò trắng cõng bình minh buổi sáng.
Trả hoàng hôn ánh nắng lúc trời chiều
Chậm rãi bước, đàn trâu bò no cỏ
Bóng nắng in hình dáng mẹ đứng xiêu xiêu.

Ôi! Tiếng sáo diều chiều quê da diết quá
Đêm hè ơi trải rộng đến bao la…
Ngẩng mặt nhìn lên rõ cây đa thằng cuộc
Bầu trời đầy sao trong vắt ánh trăng ngà.

Và bên mẹ lâu lâu con lại hỏi
Bố con đi đâu mà không thấy ở nhà
Giúp đỡ mẹ như bao người bố khác
Mẹ trả lời: Bố công tác nơi xa.

Nơi xa ấy là nơi nào xa vậy?
Mà đã lâu con không thấy bố về.
Trên vai mẹ chồng chất bao vất vả
Khó khăn hoài những tháng 8 ngày 3.


 

CÁN BỘ NGÀY XƯA

Cán bộ ngày xưa thế hệ vàng
Đứng trước hy sinh vẫn hiên ngang
Xả thân vì nước vì dân tộc
Độc lập-tự do vẫn sẵn sàng.

Cán bộ ngày xưa thế hệ vàng
Truyền thống cha ông tiếp vinh quang
Chiến đấu quên mình vì tổ quốc
Lạc hồng dòng giống nước Việt Nam.

Cán bộ ngày xưa thế hệ vàng
Khó khăn gian khổ chẳng từ nan
Lo cho dân nước là trên hết
Băng núi vượt sông với gió ngàn

Cán bộ ngày xưa đa năng thế
Việc khó cực kì mới hỏi trên
Cùng dân xử lý cho thỏa đáng
Được dân tin, mến, được dân khen.

Được dân yêu quý, dân kính trọng
Được dân đùm bọc, dân trở che
Ngàn cân nguy hiểm treo sợi tóc
Giữ vững niềm tin chẳng xa lìa.

Cán bộ ngày xưa nay hiếm thế
Đốt đuốc ngày tìm khó thấy ai
Cán bộ ngày xưa sao quý thế
Thế hệ vàng xưa cán bộ tài.

 


THẤY

Ngày xưa so với ngày nay
Xem ra “ối” thứ đổi thay đã nhiều
Ngày xưa vách đất nhà xiêu
Tranh tre nứa lá tiêu điều xác xơ.

Ngày xưa cơm chẳng đủ no
Áo không đủ ấm co ro đông về
Rét run giá lạnh tái tê
Thoát nghèo, thoát đói tìm về hướng nao!?

Ngày nay cửa rộng nhà cao
Nhà tầng, nhà gác thay vào thênh thang
Bao nhiêu nhà dọc, nhà ngang
Màu xanh, đỏ, tím, vàng như hoa.

Đường đi dài rộng mãi ra
Qua sông cầu đẹp thay phà ngày xưa
Nước sông bơm tưới thay mưa
Ruộng đồng có máy cày bừa thay trâu

Ngày xưa đêm thắp đèn dầu
Ngày nay có điện sáng bầu trời đêm
Ngày xưa thịt mỡ cũng thèm
Cá, tôm, ốc, ếch chẳng kiêng khem gì.

Ngày nay thịt mỡ bỏ đi
Rán, chiên, nấu nướng thay vì dầu ăn
Nhớ thời bao cấp khó khăn
Xếp hàng đứng đợi từ gần nửa đêm.

Ngày nay mở cửa đi lên
Hàng hóa tràn ngập có tiền là mua
Nhỏ là ốc, ếch, cá, cua
Lớn là nhà đất, xe đua, du thuyền.

Tiền nhiều du lịch Sao Kim
Ít tiền du lịch mọi miền Việt Nam
Khá tiền du lịch Thái Lan
Trung Quốc, Nhật Bản, Mỹ. Hàn, Châu Âu

Có điều nhức nhối thẳm sâu
Tình người đang mất tìm đâu bây giờ
Nhìn cái ác quá thờ ơ
Thảo dân nghèo khó trông chờ vào ai

Vô tâm, vô cảm, vô loài
Đạo đức xuống cấp mấy ai không tường
Ngày xưa đầy ắp tình thương
Khó khăn đùm bọc xẻ nhường giúp nhau

Nghĩa tình đoàn kết trước sau
Thấu tình đạt lý cuối, đầu đứng sai
Ngày nay tác quái, tác oai
Diễn ra trước mắt những người thảo dân

Mong sao mong đến vạn lần
Tình người bằng được vài phần ngày xưa.

 


 

NHỚ THỜI XE LAM

Từ ngày có chiếc xe lam
Cơm ăn ba bữa đỡ kham khổ nhiều
Bớt khó khăn lúc chi tiêu.
Hai con đại học bớt nhiều khó khăn
Như là cơ hội trăm năm
Khi xe chưa có những nằm mà mơ
Mơ ngày ba bữa cơm no
Mơ cho cuộc sống sao cho bằng người
Như là vận đổi sao trời
Bây giờ lại nhớ một thời xe lam.

 

Trịnh Quang Việt

 

 

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành