Áo trắng xa xưa đã phai màu
Thủa ngồi chung lớp ngắm nhìn nhau
Đời thoắt bóng câu già mấy chốc
Tóc cước thẫn thờ ngẫm đâu đâu…
Bút nghiên xếp lại ra chiến trận
Người mất người còn đắng nỗi đau
Thiêng liêng Tổ quốc còn thôi thúc
Giây phút bình yên hóa nhiệm màu…

Lá rụng trời chiều cuối vườn sau
Cô lẻ chú ve hát rầu rầu
Phượng thắm tầng cao trường xây mới
Đồng phục trẻ nô áo trắng phau…
Tóc xanh rồi sẽ trắng; Áo trắng tất phai màu;Tuổi xanh dần sẽ cạn
Chỉ còn nỗi nhớ là mãi trong nhau….
Hương Giang
Một ngày nhớ đồng đội hy sinh





Bình luận về bài viết này