Đã qua rồi 70 mùa phượng nở
Lứa trò xưa tóc trắng như vôi
Từ Thăng long rủ nhau về trường cũ
Lòng sạn chai, thoáng chút bồi hồi.
Sáu mươi năm rời xa trường huyện
Hiệp Hòa xưa nay đã thay tên
Lứa trò cũ qua bao mùa chinh chiến
Kẻ rạng danh, người về đất không quên.
Những gánh cát oằn trên đôi vai nhỏ
Đường Quế Sơn rát bỏng chân trần
Trưa hè nắng quần nhau trên sân cỏ
Lại hiện về như giấc mưa xuân…
Học trò cũ chỉ đôi ba quyển vở
Mực tím mực xanh ghi nhớ lời thày
Kiến thức đầu đời ghim vào ta hằng số
Về tình yêu và giá trị làm người.
Bạn gái xưa mắt cười huyền bí
Kích lệ trai làng những khám phá không tên
Đời khốc liệt bao lần nhỏ lệ
Nhớ về ai chẳng thể sống hèn.
Giờ gặp lại có nhớ mình không bạn ?
Hãy ôm nhau thỏa chút tình si
Khi vinh hiển lúc dập vùi hoạn nạn
Nhìn mắt nhau chuyện ấy có đáng gì.
Mai ta lại cùng về quê cũ
Nhìn lại mình trong cái lạnh cuối đông
Chân không dép, đầu trần không mũ
Quần áo phong phanh háo hức đến trường.
Đám trẻ ấy giờ trong vai các cụ
Đã tôi rèn trong vinh nhục xót xa
Tiền bạc công danh chẳng có gì đáng nhớ
Nên ngày về ta lại là ta.
Trần Ngọc Tấn, 1/2016
Lời bình. Bài thơ này được làm vào dịp các bạn Trường cấp 2 Hiệp Hòa thời 1954 – 1960 (nay là Trường THCS Đức Thắng) về thăm trường cũ. Thú vị nhất là các bạn xác định lớp mình học cũ ở vị trí nào. Di vật cũ chỉ còn Cây phượng vĩ (trong ảnh ở đầu bài cây phượng ở phía cổng bên phải về phía sau) trước cửa lớp 7A và 7B hồi tôi học (mấy năm trước 2 phòng học lợp ngói này vẫn còn, mới bị phá để xây 1 ngôi nhà 2 tầng khang trang; trước kia các lớp đều lợp lá cọ và vách đất, chỉ có 2 lớp này là mái ngói), học sinh 1 lớp chỉ khoảng 30 học sinh. Cổng trường, nhà văn phòng vẫn ở đúng vị trí cũ.
Hồi đó học xong lớp 7 đã rất quý, hết lớp 7 có thể đi học trung cấp 2 năm rồi đi làm. Nhiều bạn kết thúc học phổ thông ở lớp 7 nhưng về sau rất thành đạt. Chẳng hạn anh Khoát ở làng Đức nghiêm, xã Ngọc sơn làm Tổng giám đốc Công ty xuất nhập khẩu khoáng sản VN; anh Đạm ở làng Quyền, xã Ngọc sơn làm Giám đốc 1 nhà máy hóa chất lớn ở Hải phòng bên bờ sông Cấm cho đến khi về hưu; anh Tòng ở làng Ngọc thành, xã Ngọc sơn làm Giám đốc 1 nhà máy lớn ở Sài gòn, anh đã mất… – BT Tâm
Ảnh đầu trang của Trần Thanh, đã đăng trên Hiephoa.net





Bình luận về bài viết này