Anh lỡ hẹn cùng em

Để một đời trăn trở

Sông bên bồi bên lở

Tháng ngày chảy vô tình

Đất nước có đao binh..

Anh không về đúng hẹn…

Nước mắt chảy vào trong

Lời thề em nguyên vẹn

Sao anh lại không về?

Cỏ may dưới chân đê

Hoang tái chiều tím ngắt…

Tin anh xa bằn bặt

Thầm gọi mãi tên anh

Đêm dài lòng đau thắt

Tiếng sáo ai dìu dặt

Dìu dặt gọi bên sông !!!?

Ngày em đi lấy chồng

Sao trời buồn biết mấy

Ở nơi xa nào vậy?

Anh có hiểu lòng em?

Bến sông buồn buồn thêm

Thuyền hững hờ xuôi lái…

Đất nước đã thanh bình

Ngày anh về trở lại

Nạng gỗ thay chân phải

Hỏi thăm người con gái

Người con gái lấy chồng

Anh nhìn vào mênh mông

Cặp kính đen… nước mắt….

Dẫu biết là sự thật

Sự thật đến nao lòng

Anh nén đau vào trong

Chân đê chiều buốt giá

Sóng dưới sông hối hả

Lớp lớp vẫn xô bờ

Anh đứng lặng ngẩn ngơ

Ngón chân bằm trên cát.

( Đây là một câu truyện có thật thời chiến tranh chống Mỹ ác liệt; người thương binh nặng 81% bị hỏng 2 mắt, mất chân phải sau trận công đồn; anh dấu thông tin không muốn người con gái mình yêu thương  phải khổ vì mình và lặng im tự mình chịu đau đớn tinh thần và cả thể xác để em đi lấy chồng; Người con gái chờ mãi và chờ mãi, rồi đến lúc em cũng phải lấy chồng; hình ảnh của anh thương binh trên con đê làng chiều đông ấy đã làm mắt tôi ngân lệ …Và anh mãi mãi như bức tranh toả sáng đức hy sinh chịu đựng; Yêu- hy sinh cho người yêu mình hạnh phúc cũng là một tình yêu thật đáng trân trọng…Dẫu lòng tái tê muôn nẻo đường đời; sau này tôi được biết và họ đã gặp nhau trong một bối cảnh khác, họ chỉ ôm nhau mà khóc, nước mắt và sợi tóc dài của người con gái cứ quấn chặt lấy chiếc nạng gỗ…. và bàn tay anh chỉ đờ đẫn nắm chặt tay người yêu cũ của mình mà nấc mà thốt lên…Em yêu, em yêu …anh lỡ hẹn cùng em…)

HGiang

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành