Đi công tác với Sếp, đến cơ sở, sau khi tắm táp xong thì thày trò bèn tung tăng kéo nhau đi ăn tối.
 
Vừa vào đến hàng ăn, trong lúc đợi mấy bác cơ sở, Sếp giơ ra cái điện thoại bảo mình:
 
– Cậu tinh mắt đọc giúp tớ xem ai nhắn tin mà nãy giờ cứ nhắn liên tục. Tớ quên kính ở phòng nghỉ. Không có kính không đọc được, chữ nó bé quá.
 
Mình vừa cầm điện thoại bấm bấm mục tin nhắn thì thấy nhảy ra mấy dòng kinh hoàng:
 
“Em nhớ mãi những phút giây ngọt ngào bên anh”.
 
Bèn vội vàng trả lại điện thoại cho Sếp và nói:
 
– Chịu thôi, điện thoại của thầy chữ nhỏ thế này thì ai mà đọc được.
 
Sếp cầm điện thoại đút túi. Vẻ mặt hơi nghi ngại có điều gì bất thường.
 
Sáng hôm sau, vừa gặp nhau chuẩn bị đi ăn sáng, Sếp lại thò điện thoại ra cho mình xem và phân bua:
 
– Cái điện thoại của mình, thằng con trai nó cứ mượn nhắn tin linh tinh, không biết cái đứa mất dạy nào nó cứ nhắn linh ta linh tinh vào đây…
 
– Sếp đưa đây, em nhắn mấy cái tin chửi cha nó lên là nó khắc im re…Nó lại dám nhắn tin làm phiền Sếp àh.
 
– Thôi thôi, ai lại mất lịch sự thế bao giờ.
 
 
Suốt buổi sáng họp với cơ sở, mình để ý thấy Sếp hí húi bấm điện thoại, thỉnh thoảng lại cười tủm.
 
Bỏ mẹ, không khéo cái đưa mất dạy nào nó hớp mất hồn cha con nhà Sếp tôi rồi.
 
Nguyễn Ngọc Oanh
 
 

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành