Một ngày giữa tháng Tám vừa qua, chúng tôi, một nhóm học sinh khóa I Trường PTTH Hiệp Hòa số 2 về Thị trấn Kỳ Anh- Hà Tĩnh thăm người thầy giáo cũ. 40 năm, một chặng đường gần nửa thế kỷ đã qua, nhưng ký ức về người Thầy ấy vẫn còn nguyên trong mỗi đứa chúng tôi như cái thuở nào mới đôi mươi mười tám.

Thầy Tăng Văn Pháp ( thứ 4 từ phải sang) và cô Chung ( áo xanh), chụp ảnh kỷ niệm với chúng tôi tại nhà riêng.
Người Thầy ấy tên là Tăng Văn Pháp, quê ở huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Đầu những năm 70 của thế kỷ trước, Thầy tốt nghiệp khoa Toán- Trường Đại học Sư phạm Hà Nội rồi về Hiệp Hòa công tác. Thầy thuộc lớp nhà giáo đầu tiên của trường PTTH Hiệp Hòa số 2. Ngày ấy, trường đóng ở xóm Nội Quan xã Mai Trung và chỉ có hơn một chục thầy cô giáo. Phần lớn các thầy cô còn rất trẻ và ở tập thể ngay cạnh trường. Nhớ về Thầy là chúng tôi nhớ về một con người lịch lãm, lúc nào cũng áo trắng, quần Simily tối màu, sơvin nghiêm chỉnh. Thầy có một tác phong riêng biệt, không thể lẫn với bất kỳ ai…là khi đứng trên bục giảng, tay phải viết bảng còn tay trái thọc vào túi kéo cái cạp quần lên….Thầy có mái tóc quăn tự nhiên, lúc nào cũng bồng bềnh, và nhất là có đôi mắt sáng, luôn nhìn thẳng.Chất giọng Nghệ Tĩnh trầm ấm cùng với những lời nhận xét dí dỏm của Thầy về mỗi đứa học trò…chúng tôi luôn luôn nhớ. Đến bây giờ, ngồi hàn huyên, kể lại…Thầy trò cứ cười mãi không thôi. Những bài giảng của Thầy nhẹ nhàng, dễ hiểu. Chả thế mà lứa học trò thời ấy của Thầy gần hết đều trưởng thành. Trong số gần 70 học sinh khóa I ngày ấy đã có khoảng một chục Sĩ quan trung- cao cấp, một tiến sĩ, sáu kỹ sư bác sĩ, hơn một chục giáo viên và nhiều cán bộ các ngành các cấp. Đó là thành quả của tất cả các thầy các cô ngày ấy- và trong đó có phần đáng kể của người Thầy dạy Toán quê đất Kỳ Anh. Sau khóa của bọn tôi, Thầy kết hôn với cô Chung, dạy Văn cùng trường, quê ở Hiệp Hòa, rồi chuyển về Hà Tĩnh. Gần trọn 40 năm xa Thầy Cô, trong số chúng tôi về Hà Tĩnh lần này, có bạn bây giờ mới gặp lại Thầy Cô. Nhưng ấn tượng chung của mọi người là Thầy Cô mình vẫn thế. Vẫn trẻ trung, xởi lởi, vẫn ân cần chăm chút, hỏi han từng đứa học trò….Vẫn ánh mắt, nụ cười rạng rỡ…mặc dù Thầy đã nghỉ hưu sáu bảy năm rồi.
Chia tay Thầy Cô. Tạm biệt mảnh đất Kỳ Anh đầy nắng đầy gió, nơi có con đèo Ngang huyền thoại…Chúng tôi ra về trong bao nỗi vấn vương. Tay nắm chặt tay, chúng tôi nói với Thầy Cô rằng ở Hiệp Hòa, có hàng trăm học trò của Thầy Cô 40 năm về trước đang đợi chờ giây phút được gặp gỡ Thầy Cô trong ngày Hội trường sắp tới . Và rồi tất cả cười vui…Ký ức lại trở về, lại râm ran trên suốt chặng đường ra Bắc.
TRẦN VĂN THANH





Bình luận về bài viết này