Sau cuộc chuyện trò xoay quanh công tác tuyển sinh, thầy giáo Nguyễn Thanh Hải, hiệu trưởng trường PTTH Hiệp Hòa số I đưa cho tôi bản danh sách 37 học sinh đạt từ 41 điểm trở lên trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2013-2014 của trường. Tôi chú ý đến những dòng tên đầu tiên trong bản danh sách. Đó là những học sinh của các trường THCS Thanh Vân và Hoàng Lương. Tính riêng điểm thi của ba môn, thì em Trần Thị Thùy Linh- học sinh lớp 9A- Trường THCS Hoàng Lương đạt danh hiệu thủ khoa với số điểm là : Văn 8,5; Toán 8,5 và Tiếng Anh 9 . Qua thầy Dương- Hiệu trưởng trường THCS Hoàng Lương, tôi tìm đến nhà Linh vào một sáng hè đầy nắng.

Thùy Linh là con gái lớn của vợ chồng anh Cương, chị Thủy ở thôn An Ninh- xã Hoàng Lương. Ruộng ít, nên anh Cương xoay sang làm mộc rồi làm nhôm kính. Chị Thủy hiện đang đi học tiếng Đài Loan mãi tận Hà Nội để chuẩn bị cho công việc mưu sinh nơi đất khách quê người. Khó khăn là thế nhưng gia đình vẫn tạo mọi điều kiện để Linh học tập. Bởi thế mà suốt 4 năm học ở trường THCS em đều đạt danh hiệu HSG. Năm nào Linh cũng tham gia thi HSG cấp huyện môn Văn và môn Tiếng Anh qua mạng, và em luôn đạt giải từ HSG trở lên. Nói về thành tích học tập của mình, em bảo mình chưa có thành tích gì đáng kể. Nhưng từ hoàn cảnh của gia đình, từ môi trường học tập của em, tôi thấy đó là những kết quả của cả một quá trình miệt mài cố gắng. Trong câu chuyện giữa hai bác cháu, Linh cho tôi biết em rất thích học Văn. Lý do đơn giản là vì em tìm thấy ở đó những xúc cảm chân thành về cuộc sống, những bài học đường đời và hơn cả là những gì thật gần gũi với em qua mỗi bài văn, bài thơ đã học. Em nói, em thích nhất bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt….bởi em đã gặp ở đó hình ảnh của bà ngoại kính yêu, người mà đã gần chục năm nay, sáng nào cũng nhóm lửa nuôi em đi học. Tôi bảo Linh đưa đến nhà bà ngoại. Bà chỉ sinh có hai người con gái. Mẹ Linh là lớn. Từ khi dì của Linh đi lấy chồng xa, bà ở có một mình. Nhưng hơn chục năm rồi, tối nào Linh cũng sang ngủ với bà. Bà nói rằng cháu Linh đã thường xuyên mang đến cho bà một món ăn quý giá. Đó là món ăn tinh thần, để cuộc sống của bà bớt nỗi cô đơn…Tôi xin phép được chụp một bức hình của hai bà cháu. Nhìn tấm hình của hai bà cháu, tôi chợt nhớ đến những câu thơ mở đầu trong bài thơ Bếp lửa:
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm.
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa…
Tôi biết tình cảm ấy của nhà thơ năm xưa cũng chính là tình cảm hôm nay của Thùy Linh dành cho người bà yêu quý của mình.
Tạm biệt đất Hoàng Lương, chia tay cô bé học trò giỏi giang, hiếu thảo trong cái nắng hè oi ả, tôi bỗng thấy lòng mình rất lạ. Có những cuộc đời mà bên trong cái vẻ bình thường giản dị, ta vẫn thấy ngời lên bao nét đáng yêu.
Trần Thanh





Bình luận về bài viết này