Em xa rồi dẫu chẳng thể nào tin
Câu thơ rơi trong chiều rỏ máu.
Nỗi nhớ như cánh chim không bao giờ biết đậu
Hoài bay theo em về phía ấy ngút ngàn.
Anh lặng thầm chắp nối mảnh thời gian
Vỡ vụn như mắt em chiều chia tay nín lặng.
Những mảnh vỡ của ký ức mong manh như sợi nắng
Rơi vào bóng đêm…
Con đường về kỷ niệm không tên
Cỏ non xanh ngàn năm rồi vẫn thế
Trời vẫn biếc như hàng trăm thế kỷ.
Gió dậy thì, gió vẫn cứ ngây thơ
Chỉ có con người là chẳng thể vô tư
Cứ phải sống, phải quay cuồng trong vòng quay nghiệt ngã.
Tình yêu ấy tưởng chừng như hóa đá
Nào ngờ đâu năm tháng, đá cũng mòn.
Ngày quá dài mà đời lại ngắn hơn
Khi ta chẳng còn em, em tan vào sâu thẳm.
Chỉ có nỗi nhớ trong đêm là lạnh cóng
Lang thang hoài hóa đá ở ngoài kia.

Phan NgọcChính





Bình luận về bài viết này