Bạn còn nhớ không những mùa hạ xa rồi? Thời gian trôi bẩy mùa ve thổn thức.
Mùa hạ xưa của chúng mình không có màu phượng rực, vì chẳng đứa nào biết cây phượng ra sao. “Nhà” hạ của chúng mình là ở núi Thông cao (gọi là núi Thông nhưng chẳng có cây thông nào tỏa bóng). Ngày hai buổi thả trâu ngang đèo nắng, ba đứa cùng nhau leo núi hái mua. Ăn chán rồi ta bứt cỏ chân gà, xâu mua đất thành những chuỗi vòng đen đeo cổ. Lũ con trai thả diều trên đỉnh đồi đất đỏ. Ba đứa mình chỉ mải hái sim, mua. Có những hôm trời mát chẳng biết trưa, chúng mình thả trâu cả ngày trên núi, thay phiên nhau về ăn cơm không mẹ đợi. Hôm nào về cũng có một cành gai cắm đầy hoa sim tím cả tay gày. Có sáng cùng nhau quang gánh trên vai, thả trâu ăn ba đứa cùng vạc cỏ. Khi nắng gắt trở về trong tiếng thở, chẳng đứa nào chịu ít hơn đâu. Có lúc tìm chua méo gai đâm cả vào đầu, chân đầy nốt gai đâm mà vẫn không chừa bước vội. Có buổi bỏ hái sim đi tìm cây thuốc mới. Nào nhân trần,vẩy rồng, đào vối hạc cong cả mác đan tôi. Những lúc mỏi chân chọn hòn đá to ngồi, nghe mình kể truyện cổ tích hôm nào còn dang dở. Mẹ nhắc bao lần vẫn về muộn quá. Chị Hằng Nga rắc bụi bạc xuống đồng, đánh trâu về chúng mình cũng run run, vì con trai chúng nó thường trêu Ngáo. Còn nhớ lắm bạn ơi một trận mưa rào. Dưới chân núi, bắt chước con trai, chúng mình làm “nhà ở”: Dưới rãnh nước, trên mái nhà xanh lá. Khi mưa to nước chảy trắng ào ào, từ trên núi thác nước chảy như tên lao, cuốn đi “mái nhà “xanh vừa lợp. Nhìn “mái nhà” trôi theo dòng nước, ba đứa mình mặt xanh ngắt nước mắt lẫn nước mưa. Và từ đấy chúng mình xin chừa, cứ thấy cơn mưa là bỏ trâu chạy núp…
Mùa hè về nhìn nắng rơi vàng rực.Tiếng bạch đàn trước gió hát xôn xao. Núi Thông giờ chẳng có sim đâu. Mua cũng ít và bụi găng cũng ít. Núi Thông cao vẫn trước nhà xanh ngắt, kỷ niệm ngày xưa lại cứ dâng đầy. Những mùa hè sim nở tím chân mây, những mùa hè núi Thông đầy kỷ niệm.
Song Mai, hè 1993





Bình luận về bài viết này