Công chúa ngồi một mình bên khung cửa sổ toà lâu đài, nàng thả tâm hồn mình vào khoảng trời xanh bao la, phía xa xa bên vườn thượng uyển được nhuộm những chùm nắng vàng soi lên những hạt sương ban mai, nàng có cảm giác như lâu đài đang bồng bềnh trôi giữa chốn Thiên Thai. Muôn hoa đua sắc nở, muôn tiếng chim hót líu lo, tâm hồn nàng rạo rực vô cùng, nàng muốn ngỏ lời tình yêu. Nàng khẽ hôn lên với người trong gương. Nàng công chúa ” Ta đã lớn, ôi tình yêu đã cháy trong ta tự bao giờ, mà sao ta không biết, hỡi người yêu ở phương nào mà ta đâu có hay”.

Bỗng một bóng chim hoạ my đến vườn cây, bên cửa sổ, qua ánh gương một chú chim hoạ my xinh xinh, nho nhỏ, bộ lông màu xanh ghi, với vòng cườm giản dị trông thật dễ thương xong chẳng có sức quyến rũ chút nào. Và tiếng chim hót lanh lảnh một điệu du dương làm sao ” Tôi là chim hoạ my, tiếng hót của tôi là tiếng tơ lòng của một hoàng tử ở một vương quốc xa xăm, nàng có thấu chăng đó là thông điệp của tỉnh yêu ta muốn gửi gắm tới nàng”
Trong phút bối rối vụng về nàng tự trách hoàng tử kia sao không gửi tiếng lòng mình vào giọng hót của chim vàng anh, một loài chim có bộ lông sặc sỡ mà lại gửi tiếng hót vào chim hoạ my có bộ lông bình thường. Nàng khẽ kéo tấm rèm để không nhìn thấy hoạ my qua gương nữa.
Phía bên kia vườn Thượng uyển thấy tiếng hót du dương kéo dài dịu êm chìm dần vào bình minh, tiếng hót lạ thường hay hơn mọi bận. Xong là tiếng hót cuối cùng trong vườn thượng uyển
Chu Quang Hiển





Bình luận về bài viết này