Sâm sẩm tối. 
Mây bỗng đổ về cuồn cuộn như hình hài của những đàn ngựa, đàn voi chiến khổng lồ đang phi nước đại. Lúc lại như những con sóng thần đang ra sức tung hoành vần vũ. Không một gợn gió. Oi đến bức bối.
 
Nên gánh vội gánh lúa cuối cùng về nhà. Chân chị giẫm phải mảnh sành đau buốt, chả biết có rỉ máu không. Mặc. Nên vẫn cắm đầu đi như chạy. Những lượm lúa bị nhấc lên nhấc xuống lạo xạo, đòn gánh miết vào dây quang như tiếng nhai của xích xe khô dầu, ken két ken két…
 
Gió bỗng thổi ào ào. Lúc đầu gió chưa mạnh, nhưng cũng làm cánh cửa nhà Nên va đập như có ai tự dưng đóng mở trong trạng thái hằn học. Đột nhiên gió vít cong rạp bụi tre miết vào mái ngói chuồng lợn khiến vài viên ngói rơi loảng xoảng. Lốc rồi. Đúng lốc rồi.
 
– Chạy vào nhà, đóng cửa lại con!- Quăng gánh lúa xuống góc sân, Nên vừa chạy vào hiên vừa quát con.
– R…ắ…c… r…ắ…c… ù…m…
– Éc… éc…
– Chết toi rồi! Đổ cái gì đấy con? Lợn làm sao rồi?”- Nên nói như hét lên. Gió vẫn như gào thét. Nên hé cánh cửa sổ, gió đã cuốn mạnh, lật đánh bốp vào tường. 
– Chết rồi con ơi! Cây xoan đổ phá tan chuồng lợn với nhà bếp rồi con ơi…! – Nên lại hét lên. Cái cây xoan ấy, giá tuần trước cứ bán cho thợ một triệu có phải… đằng này, Nên cứ cố đòi thêm năm chục, giờ thì tiền triệu cũng không chữa nổi…
 
Lốc tan. Chỉ chưa đầy chục phút mà trận cuồng phong đã tàn phá tan hoang làng Dinh. Lốc hệt như có một gã khổng lồ nào đó vừa đột nhiên hùng hổ xông đến nhấc cái này, nhổ cái kia cho hả cơn giận dữ điên cuồng… Mất điện. Trời vẫn chưa tối hẳn. Dưới ánh sáng lờ nhờ, ba mẹ con Nên dò dẫm bước xuống nhà bếp. Cái gian bếp liền chuồng lợn vốn đã ọp ẹp, giờ nằm xẹp bởi thân cây xoan đè giữa…
 
Cuối cùng thì bữa cơm lót dạ cũng xong. Gọi là bữa chứ thật ra chỉ có mỗi bát canh sấu với muối lạc, ba mẹ con chan sì sụp cố nuốt lấy lưng cơm còn hơi sường sượng. Con Lắc ăn xong ngủ ngon lành. Thằng cu Vừa ngái ngủ, sà vào lòng mẹ, co ro như lên cơn sốt rét. Bỗng mắt nó mở thao láo nhìn Nên, hỏi:
– Mẹ ơi! Có phải bố sắp chết không hả mẹ?
– Hử? Ai bảo mày thế? Gở cái mồm!
          –   Thì bác… à quên, có người bảo con thế. Hu hu, bố đừng chết, bố ơi… 
 
Nên nghe con nói mà giật mình, lòng chị quặn thắt. Thật ra, chị đã nghe phong thanh chuyện anh Đủ – chồng chị có đôi lần chở cô Nụ nhưng chị vẫn bỏ ngoài tai. Nụ mới chết hơn chục ngày nay, cả xã xôn xao rằng cô ta chết vì bệnh ết, và hiện tại thì hàng chục gã đàn ông trong làng Dinh này kinh hồn bạt vía vì đã trót ăn nằm với cô ta. Có gã giả vờ đi làm xa, trốn vợ con xuống Hà Nội xét nghiệm. Có gã sợ quá lăn ra ốm, bỏ cơm, bỏ cháo nằm rên rẩm, ai hỏi không nói, ai gọi không thưa. Anh Đủ là người cùng xóm Đá với chồng Nụ. Nhưng vốn dĩ tính anh Đủ không hay tòm tem vớ vẩn, dù cũng nghe chuyện này, Nên vẫn tin chồng. Giờ thấy con nói thế, chị lại đâm hoang mang. Còn cái cô Nụ ấy chị biết rõ, vì là người xóm Vườn Hiền này với nhau, kém Nên mấy tuổi, hôm Nụ cưới, chị cũng đến dự. Vợ chồng Nụ đã có hai đứa con trai, năm nay có dễ cũng đã mười mấy tuổi chứ chả ít. Chồng Nụ khỏe mạnh, cần cù. Nụ cũng vậy, nết na, xinh xắn. Hai người đang sống rất hạnh phúc thì tai nạn bất ngờ ập đến: Ngô – chồng Nụ bị tai nạn chết ngay tại ao nhà. Số là trưa hôm đó nhà có khách, người bạn đồng ngũ của Ngô ở xã bên sang chơi, vợ chồng Ngô giữ lại ăn cơm. Ngô bảo Nụ chạy ra chợ mua tý đồ nhắm rượu, còn mình mang dây điện ra ao nhà đánh cá. Mùa mưa, nước ao khá đầy, Ngô dòng dây điện vào chiếc sào phơi có gắn cái rổ tháo từ quạt điện, dùng một dây nóng đấu vào, khi thả xuống nước, cá chạy lao xao, con nào không kịp chết nổi phềnh, Ngô hất lên bờ cho con trai nhặt. Vớt được vài con, bỗng thấy chú cá chép khá to tuội khỏi chiếc rổ sắt, chưa kịp hô con rút điện, Ngô đã lao theo cố vớt, lập tức dòng điện khiến Ngô ngã nhào, chìm nghỉm. Cậu con trai thấy bố như vậy, nhưng sợ quá, chỉ ú ớ, cũng không biết phải làm gì. Khi bố nổi lập lờ nó mới kêu được câu: “Bố ơi! Điện… giật…!”. Trong nhà, anh bạn chạy ra, rút được đầu dây, nhảy xuống vớt Ngô lên thì người anh đã tím ngắt như mới bị sét đánh, cứng đờ… Ngô chết, vành khăn tang trên đầu đội đã qua “thất tuần”, Nụ vẫn chưa lấy lại được thăng bằng, suốt ngày đêm hết ngồi rồi lại nằm, nuốt không trôi hạt cơm, miếng nước. Rồi khi ruộng lúa đến kỳ phải gặt, hạt thóc giống phải ngâm ủ để gieo mạ, hai thằng con đang tuổi học, tuổi chơi, nấu cho mẹ nồi cơm, siêu nước đã tốt chứ chả nói chuyện làm được việc gì, nên Nụ đành phải gượng dậy. Bờ vai Nụ vốn đã mảnh dẻ, nay lại càng mảnh dẻ hơn khi phải gánh vác thay chồng. Xong vụ, công việc đồng áng vất vả đã qua mà nỗi đau cũng chẳng thể nguôi ngoai. Những đêm dài cô đơn trên chiếc giường rộng thênh thang, trở mình không ngủ được, hai con mắt của Nụ cứ đờ đẫn nhìn lên trần nhà rồi suy nghĩ về tương lai. Nụ còn trẻ quá. Mây mẩy sức sống. Nhiều ánh mắt của cánh đàn ông trong làng nhìn như thiêu đốt, khiến cô rạo rực, đánh thức những ham muốn tưởng chừng đã ngủ yên. Nụ nghĩ thân đàn bà con gái tuổi mới ba mươi, chồng chết sớm, nếu ở vậy thì biết bao giờ đến hết đời, mà đi bước nữa thì… khổ con, khổ cả mình. Hôm đi chợ mua mấy thứ đồ cho con, Nụ gặp một cô bạn cùng lớp từ hồi cấp hai, cùng tuổi nhưng nhìn cô ấy ăn mặc, son phấn nom trẻ hơn Nụ nhiều. Thấy trên ngực Nụ có miếng vải màu đen báo vừa có tang, cô ta hỏi, mới biết chuyện của Nụ. Ngắm Nụ một vòng, khuôn ngực căng đầy sức sống, đôi mắt lá răm sắc lẹm… Tất cả đã cho thấy đây đúng là một gái góa còn xuân sắc lắm. Quan sát thái độ của Nụ, rồi tự dưng cô ta ghé tai Nụ thì thào: “Thôi, lúc nào tôi sẽ kiếm việc cho, nhàn nhã mà lại có tiền nuôi con, chứ cái ngữ chị còn trẻ đẹp phây phây thế này, làm ruộng làm gì cho phí đời!”. Và thế là “cuộc gặp gỡ định mệnh” ấy đã làm thay đổi cuộc đời Nụ. Cô bỏ ruộng đi lên phố làm. Rồi không biết cô làm gì mà chỉ thời gian sau, cách ăn mặc, đi đứng, nói năng đều rất khác. Nụ trẻ và xinh đẹp hẳn ra. Cách vài ngày cô lại cưỡi con xe tay ga về một thoáng, quăng xấp tiền cho con rồi lại “mẹ được công ty cử đi mấy ngày”. Thời gian sau, người làng Dinh xì xèo rằng thật ra cô đi làm gái bán dâm. Khi nhan sắc tàn phai, ở các “động” hạng sang không còn “đất” để cô Nụ “làm ăn” nữa, nên cô phải lui về “làm” cho cửa hiệu cắt tóc gội đầu thư giãn ở khu ngã ba đường liên huyện chạy qua xã bên. Nghe người ta kháo nhau rằng quán đó có “gái già nhưng giá rẻ”, thế là cánh đàn ông làng Dinh thì thụt qua lại. Anh Đủ có lần  được cô Nụ nhờ đèo lên phố bắt ô tô đi đâu đó. Nên biết chuyện, gạ hỏi, nhưng anh Đủ bảo: “Cô ấy nhờ chở đi có một lúc giữa ban ngày ban mặt, ai mà làm gì được”. Thế là Nên tin chồng ngay. Giờ vỡ ra chuyện này, chả biết thực hư thế nào, nhưng lòng Nên vẫn nhói đau. Nếu quả thật anh Đủ đã… thì coi như anh tự giết anh, giết cả chị rồi còn gì. Từ ngày đặt vòng đến giờ, mỗi lần chiều chồng, Nên cứ để anh thả sức, có phải đeo cái bao cao su nữa đâu. “Trời ơi! Cái thân tôi sao mà khổ thế này hở trời?”- Tay buông màn cho thằng Vừa và con Lắc ngủ, Nên than thân trách phận với mình, nước mắt chị giàn giụa thấm ướt vào tận khuôn ngực lép kẹp, run rẩy theo từng nhịp thở não nề…
 
*
*    *
– U… ơi…! Chị… Nên… đang… nhổ… mạ… tự… nhiên… chảy…  máu… và… ngất… đây… này…! – Cái Chuyên, em gái thứ ba chạy theo người đàn ông cùng xóm cõng chị từ đồng về hớt hải nói với mẹ không ra hơi. 
– Hả! Nó làm sao? Trời ơi con tôi, sao nên nông nỗi này con ơi…!- Nhìn thấy con gái ướt sũng nước bùn, mặt tái nhợt, thân hình lả lướt, bà Hai kêu thất thanh – Mang ngay vào bếp… mang quần áo với cái chăn xuống cho u, con!
Người đàn ông đặt Nên xuống nền bếp rồi ý tứ rút ra ngoài. Không kịp cảm ơn người đã cõng con gái về giúp, bà Hai lột ngay cái áo trên người Nên. Bất ngờ, bà thấy trên bụng Nên cuốn rất chặt bằng cái băng vải diềm bâu. Bà gỡ đến đâu, cái bụng Nên nở ra đến đấy. Bà lại kêu thất thanh: 
 
– Cái gì thế này? Chết rồi, sao con giấu u hả con… Đốt rơm lên, con Chuyên! Mày còn giương cái mắt ếch ra đấy hả! – Bà vừa quát vừa lột hết quần áo trên người Nên. Cái bụng Nên lùm lùm hằn vết buộc nén, làn da nhợt nhạt. Cặp vú căng nhức sữa thây lẩy, nhũ hoa thâm quầng. Bà lau khắp người con gái, giơ chiếc đèn con, rồi nhìn kỹ vào giữa hai đùi. “Mở mấy phân. Sắp đẻ rồi đây, con ơi là con!” – Bà Hai lại vừa mặc chiếc áo khô cho Nên, vừa than vãn trong sự ngơ ngác của mấy cô con gái. Nên đã chửa hoang, chị em suốt ngày gần gụi nhau mà không biết. Mấy đứa lắc đầu: “Thảo nào mà…”.
 
Sâm sẩm tối. Hôm ấy ông Hai đi công tác trên tỉnh mấy ngày chưa về, cậu trai út thì cũng vào đội học sinh giỏi của huyện, đang kỳ nước rút nên ăn ngủ luôn nhà bạn trên phố. “Trời xui đất khiến thế nào mà may thế chứ. Ông ấy mà có nhà thì cái Nên chỉ có nước chết. Còn thằng Thêm nếu biết chị nó chửa hoang, có khi chẳng còn hứng thú gì mà đi thi tỉnh”- Bà Hai lẩm bẩm. Tối ấy, bà sai con rấp cổng từ sớm, tắt đèn bão trên nhà trên, chỉ để ngọn đèn tán nhỏ dưới nhà ngang để ăn cơm và mấy mẹ con tự xoay xở cho ca sinh ngoài ý muốn của Nên ngay trong bếp nấu thấp lù mù toàn mùi khói rơm rạ. Đến khuya, khi đứa bé đã lọt lòng, khóc oe oe, bà sai con đánh cho lũ chó nhà sủa lên ăng ẳng để át tiếng khóc, tránh sự chú ý của hàng xóm…
 
Sớm tinh mơ hôm sau, dì Quy – em ruột bà Hai đã được gọi đến nhà. Bà Hai “giao nhiệm vụ” cho dì bí mật liên hệ với một người họ xa ở huyện bên, mang đứa bé về nuôi, coi như con rơi nhặt được, nếu ai có hỏi xin thì cho. Nên mới sinh, nhìn mặt con chưa rõ đã phải bỏ con để “bảo toàn danh dự” cho gia đình vì bà Hai bảo: “Mày mà đẻ hoang ra đấy, còn bốn đứa em gái mày kia, có ma nó lấy!”. Đúng thế. Con chị có đi con dì mới lớn. Nên là chị cả của năm đứa em, bốn gái một trai. Nên là chị cả nên cái gì cũng thiệt thòi, học dở cấp hai đã phải bỏ để đi làm giúp mẹ. Mẹ cô mắc chứng phong tê thấp, đau ốm luôn. Lũ em đứa nào cũng ham học. Nên làm đến quắt cả người. Từng ấy tuổi mà chả được chơi bời thoải mái như mấy đứa cùng tuổi trong xóm. Nhưng Nên vẫn đẹp, vẻ đẹp đằm thắm của một thôn nữ lam làm. Cái đẹp của Nên cũng ẩn sau nụ cười lúc nào cũng buồn buồn, đôi mắt đen láy với cái nhìn dữ dội, sâu thẳm. Mái tóc đen dày nhưng không mượt, dù được buộc túm đuôi gà, nhưng vẫn xổ lòa xòa trước mặt. Hắn đã có lần khen Nên đẹp hoang dã cơ mà. Giờ chửa hoang, đẻ hoang thì đúng là tạo tiền lệ xấu cho cái gia đình này rồi. Phải nghe mẹ, coi như chưa có chuyện đó. Chưa hề… Nên khóc vì xót con, cũng khóc vì hai bầu sữa căng tức. 
– Mày có… với thằng giời đánh đấy chứ gì?- Giờ bà Hai mới tra khảo con gái – Tao biết ngay mà! Cái chiều tối hôm ấy mày bảo mày đi lấy nước ruộng Đồng Sô, tao đã nghi ngay rồi…
… Đúng là cái chiều tối hôm ấy, Nên như người mộng du không biết mình đang làm gì, nghĩ gì nữa kể từ lúc nhận được mảnh giấy của hắn: “Anh sắp đi Nam, muốn gặp em. Chiều tối nay ở ruộng ngô Đồng Sô”. Nên không biết có yêu hắn không? U Nên cứ ép cô với anh Xuyến cùng làng, nhưng không hiểu sao mỗi lần gặp, nói chuyện với anh ấy, Nên thấy không hợp. Dù Xuyến có đủ tiêu chuẩn của một người chồng tốt: khỏe mạnh, hay làm, đã đi bộ đội về nên chững chạc, chín chắn. Nên lại cứ thích hắn – cái anh chàng bán cá giống bẻm mép. Lần đến nhà Nên bán cá, thấy cô vớt đếm từng con một rất cẩn thận, hắn sấn đến, miệng nói tay làm: “Nào thì một hai ba của nhà làm ra… Bốn năm sáu này thì mươi mười lăm… giống này ăn rất hăng… Hăm mươi hăm mốt… giống này rất tốt…” – Cứ thế, tay hắn vớt từng nhúm cá con tý miệng hắn ê a, khiến Nên cười như nắc nẻ. Sau lần ấy, cứ nghe cái giọng rao “Ai mua cá giống đ…ơ…i…” từ xa là Nên lại cười thầm. Và mong hắn lại đến, lại ê a cái giọng cợt nhả để Nên vui. Hình như hắn cũng đọc được ánh mắt của Nên, bởi thế mà không mấy ngày hắn không kiếm cớ qua cổng hay qua đám ruộng Nên làm. Một lần, Nên phải một mình cấy cố cho xong thửa ruộng ở Đồng Củ, đang cắm cúi thì có tiếng hòn đất rơi trước mặt làm Nên giật mình. Nhìn quanh quất không thấy ai, Nên lại cắm cúi cấy. “Ai mua cá… giếc không?” – Cái giọng nói bị bịt mũi nghe ngàn ngạt, nhưng Nên vẫn nhận ra ngay là hắn. “Này, nấp ở đâu ra ngay đi, muốn ăn đòn gánh hả?” – Nên giả vờ nghiêm giọng. Hắn vẫn cố trêu ngươi nấp kín trong ruộng lạc nhà ai còn chưa nhổ, cây tốt mượp. “Hù… òa!” – Bỗng hắn bất ngờ nhao đến ôm chầm lấy eo thon của Nên. Một tay cầm túm mạ, một tay cầm mấy đon định cắm xuống bùn, Nên không tài nào cựa nổi. “Có buông ra không? Em kêu lên đây này!”. “Đếch buông đấy! Nên kêu đi, ma cũng chả nghe thấy!”. “Vớ vẩn, không biết áo quần người ta đang bẩn, người toàn mùi phân gio đây à?”. “Không bẩn! Thơm lắm!”. “Ừ thì thơm! Buông ra cho người ta cấy nốt rồi về kẻo tối rồi!”… Cứ được đà, hắn thôi không ôm eo Nên nữa, nhưng cứ lợi dụng sờ sịt, cợt nhả: “Nên đẹp thế, mông cứ nảy căng căng. Chắc là… trắng lắm đấy nhỉ?”. Nên đáng lẽ phải mắng hắn, thì lại cười, cái cười như kẻ đồng lõa…
 
 Nên đi như chạy lên Đồng Sô vì điều gì chẳng rõ. Chẳng lẽ mấy dòng thư nhắn của hắn lại khiến Nên như kẻ đang ăn phải bùa mê thuốc lú? Chả biết. Nên thấy mình phải gặp hắn, gặp ngay tức khắc, như thể không nhanh chân là hắn biến mất tiêu vậy. Khu Đồng Sô mùa này toàn ngô. Gió bấc thổi nhẹ cũng khiến cả đồng ngô như rùng mình chuyển động. Những chiếc lá sắc như lưỡi mác lắc lư, cọ quệt vào nhau nghe nổi gai ốc. “H… u… y… t…”. Nên bỏ cuốc khỏi vai, ngơ ngác nhìn quanh. “A… n… h… đ… â… y…”. Hắn lại chơi trò ú tim với Nên. Cô chạy đầu ruộng này, hắn lại huýt ở đầu ruộng bên kia. Nên phát bực. Cô ngồi phệt xuống bờ cỏ dày như thảm len. Lá ngô khe khẽ cứa cứa vào tai vào tóc cô buồn buồn. “Có ra không thì về đây? Tối rồi. Xin u đi lấy nước có một lúc thôi đấy!”. Chưa nói dứt câu, hắn đã từ đâu nhào tới, ôm ghì lấy Nên. Nên chới với túm chiếc lá ngô vụt hắn, chiếc lá cứa vào chiếc áo loạt soạt, nhưng đâu phải là thanh gươm để cô có thể ngăn kẻ cố tình muốn đè cô xuống. Lẫn trong thanh âm của muôn ngàn chiếc lá rung, là tiếng thở gấp gáp, tiếng vẫy đạp không quyết liệt, dường như có phần buông thả. Những đám mây bàng bạc, xam xám vờn bay, lấp ló ánh trăng non hạ tuần dẫu không chiếu sáng được tấm thân con gái nõn nà, nhưng cũng đủ để cho gã trai si tình mê mẩn, vừa hít hà nhấm nháp, vừa mạnh mẽ cuồng nhiệt. Nên khóc. Tiếng khóc của cô chỉ có trời biết, đất biết, cả đồng ngô này biết. Nhưng những vật vô tri kia không biết rằng cô đang thấy hạnh phúc. “Anh đi bao lâu?”. “Chắc độ mấy năm”. “Anh vào chỗ nào trong ấy?”. “Đắc Lắc”. “Xa lắm nhỉ?”. “Ừ, xa lắm”. “Về đón em nhé!”. “Tất nhiên rồi! Anh sẽ… anh sẽ…”…
 
Hắn đi ngay sau hôm ấy. Nên vẫn tin có ngày hắn trở về mang cô đi. Nhưng một tháng, hai tháng… Không thấy tin gì của hắn, dù chỉ ngắn như mấy dòng thư hắn viết hẹn cô chiều tối hôm ấy cũng không. Cô thấy mình khang khác. Linh cảm của người phụ nữ khiến cô biết mình đã mang giọt máu của hắn. Biết làm thế nào để báo cho hắn bây giờ. Cô khờ quá. Kể cả nhà hắn ở xã bên cô cũng chưa biết là xóm nào. Cái bụng cứ phình ra, cô lại quấn chặt lại. Chặt cho đến ngày cô đang nhổ mạ thì trở dạ, vỡ nước ối ra đồng…
Nên chỉ “ốm” nằm nhà có hơn tuần, cô đã ra đồng. Bà Hai không cho Nên ra đồng, cô vẫn cứ ra. Cô tha thẩn lên Đồng Sô rồi xuống Đồng Củ. Chiều tối nào cô cũng ra. Cô cứ hy vọng nấp sau cánh ruộng kia là hắn. Chờ mong cánh tay ôm chặt như dây trói của hắn. Không. Cô không thể mất hắn. Cô sẽ đi. Hắn ở chân trời góc bể nào cô cũng sẽ lôi hắn về. Và cô lén ra đi, trên người cô có mỗi chiếc hoa tai chỉ rưỡi mà bố cô dành dụm mua cho hồi năm ngoái. Thế cũng được. Miễn là vào được cái tỉnh Đắc Lắc xa xôi, nơi mà cô nghĩ là có hắn ở đấy…
 
*
*    *
– U ơi! Nhà mình có thư chị Nên. Chị Nên sắp về… – Kiệm, cô con gái út bà Hai oang oang từ cổng. 
– Hả? Nó sắp về à? Nó đang ở đâu, ở đâu? – Bà Hai lật đật chạy từ nhà ra, chân vấp vào bậu cửa suýt ngã. Bà vẫn thế mỗi lần nhắc đến Nên. Bảy năm kể từ ngày Nên trốn nhà ra đi, bà không ngủ ngon được trọn một tối. Bà vẫn tự trách mình dạy con không khéo đã đành, lại còn tự đày đọa con mới ra nông nỗi này. Giá ngày ấy bà cứ để Nên đẻ, nuôi con, có phải bà đã vừa còn con, còn cháu. Nên đi không hề có tin gì, biết sống chết ra sao. Bà giết con bà rồi. Đau quá. Giờ nó sắp về. Thật hay bà đang mơ đây…
– Thư dài lắm, nhưng con đọc cho u nghe đoạn này nhé: “Sang tháng con sẽ về. Con quyết định không thể sống chung với gã chồng bạc ác này nữa. Hắn suốt ngày cờ bạc, rượu chè, đánh chửi vợ con. Vừa rồi hắn thua lô đề lớn lắm, giờ bán cả nhà này không trả đủ nợ. Con sẽ ôm con về quê thôi. Con nhớ lắm, nhớ Đồng Sô, Đồng Củ, nhớ bụi tre, ao cá nhà mình. Con sẽ làm lại cuộc đời và chết thì gửi thây ở quê mình. Thầy u tha thứ cho đứa con gái hư hỏng này thầy u nhé…”. 
 
Bà Hai khóc. Kiệm khóc. “Trời ơi! Sao trời lại đày ải con tôi đến nước này hả trời!”- Bà Hai rên rỉ. “Mày thư ngay cho chị mày. Về! Về ngay! Về đây mẹ con rau cháo có nhau, chứ không lang bạt cái nơi rừng thiêng nước độc ấy nữa, con ơi!”…
 
Chưa đầy tháng sau, dù chưa nhận được lá thư của cô em gái, Nên vẫn ôm con trở về. Ngày cô đi lặng lẽ bao nhiêu thì ngày về nhộn nhịp bấy nhiêu. Cả họ hàng, làng xóm kéo nhau đến. Họ kháo nhau: “Để xem cái cô ngày xưa có chửa mà dám “thắt lưng buộc bụng” giờ thế nào nào?”. Người vui nhất là bà Hai. Con bà đây, cháu bà đây rồi, bà chả cần gì nữa. Còn người còn của. Nên già đi nhiều. Nắng gió của vùng đất cao nguyên xa xôi đã nhuộm màu da cô. Nỗi đau khổ, bất hạnh đã làm khuôn mặt cô nhàu nhĩ. Con gái cô mới có 5 tuổi, lạ lẫm nhìn người đến chơi, nép vào mẹ, không rời nửa bước. 
Nên kể: Cô đi mãi rồi cũng đến được cái nơi mà người ta bảo đấy là Đắc Lắc. Nhưng hỏi đi tìm ai, người nhà ở đâu thì cô chịu. Không ít người bảo cô là người không bình thường. Đi tìm người nhà mà lại không có địa chỉ. Cô lang thang tìm việc làm. Cô chỉ quen làm ruộng nước mà ở đấy thì mênh mông là đồi, làm gì có ai thuê cấy gặt. Rồi cô làm cho nông trường cà phê nhờ sự giới thiệu của một gã họ hàng với nhà chủ cô ở trọ. Anh ta cũng là công nhân nông trường. Ở đây cô không có ai thân thích, anh ta là người thân duy nhất của cô. Một người xa lạ mà tự dưng kiếm việc cho cô, lo lắng cho cô, chăm sóc cô tận tình như thế kể cũng lạ. Hóa ra anh ta đã để ý đến cô, có cảm tình với cô từ lần đầu tiên gặp cô ở nhà ông bác họ. Điều đó khiến Nên cảm động và khó có thể từ chối lời cầu hôn của anh dù cô thấy lòng mình trống rỗng, vô hồn. Cô vào đây để tìm “chồng” – cái kẻ đã mang cho cô bao nỗi ngọt ngào cay đắng kia chứ đâu phải là anh? Một đám cưới giản đơn diễn ra. Hai người sống chung trong một căn nhà lá do nông trường hỗ trợ, nằm biệt lập giữa vườn cà phê rộng hàng chục héc ta. Nên chửa đẻ, sinh con. Nhưng cuộc sống vợ chồng mau chóng rạn nứt bởi chồng cô phát hiện ra rằng, cô không có tình cảm với anh. Nhiều lần Nên vẫn bí mật dò hỏi tung tích của một người đàn ông nào đó. Nghi ngờ Nên ăn ở hai lòng, chồng cô sinh ra rượu chè, say xỉn xuốt ngày, bỏ bê công việc. Lại cộng thêm máu me cờ bạc nữa. Nên quở trách, liền bị anh ta đánh chửi thậm tệ. Và lần này, cô viết sẵn lá đơn ly dị để trên chiếc bàn xiêu vẹo đặt ở gian giữa nhà, nửa đêm lúc chồng còn đang khò khè “kéo gỗ”, cô ôm con về quê. Số cô nó vậy. Lần đi cũng phải chui lủi, lần trở về cũng thế chứ đâu có được đàng hoàng ban ngày ban mặt. Cô đi, đầu không thèm ngoái lại. Cũng chẳng vội, vì cô biết gã chồng kia có tỉnh dậy cũng phải tầm nửa buổi. Lúc đấy, mẹ con cô đã ngồi yên vị trên chiếc xe chạy suốt liên tỉnh rồi…
Nên trở về, ông bà Hai mua cho con gái mảnh đất nhỏ chưa đầy một sào ở đầu xóm Vườn Hiền, dựng cho căn nhà tre lợp rạ. Mấy sào ruộng cấy từ ngày Nên đi vẫn còn, ông bà cho cô làm tất, vì mấy đứa em gái Nên đã đi lấy chồng, hoặc công tác, cậu út còn đang học sĩ quan, nhà neo người làm. Bảy năm xa quê, từng ấy năm cô không được cấy lúa nước, được chăm cây ngô. Giờ cô lại như xưa, suốt ngày mò mẫm trên từng thửa ruộng. Ruộng của cô chỗ nào cũng tốt nhất đồng. Ai cũng khen cô Nên đảm đang, chịu khó. Người ta cứ thấy cô sớm tinh mơ hay sẩm tối còn tha thẩn ở Đồng Sô hay Đồng Củ. Có người bảo cô cứ như ma trơi ấy. Thảo nào mà lúa ngô cứ tốt bời… Một năm sau, Nên đã trở lại óng ả như thời con gái. Cô vẫn đẹp, vẻ đẹp mặn mà hơn ở tuổi ngoài ba mươi. Nhìn Nên, bà Hai thở dài quay đi. Mãi sau bà mới dám thẽ thọt với con gái:
 
– Này… u bảo này. Con… có anh Đủ người trên xóm Đá ướm hỏi đấy…
 
– U này! Thôi, con không chồng chiếc gì nữa đâu… Con ở vậy thôi…
 
– Nỡm ạ! Chết già đấy con! Anh này tốt, tuổi gần năm mươi rồi, vợ chết đã ba năm, con trai con gái đủ cả. Nhưng muốn xây dựng với con lấy chỗ đi lại thôi, ai vẫn ở nhà nấy. Con hiểu chửa?
 
Thế là Nên lại lấy chồng. Nhưng lần này, chồng chỉ là chỗ “đi lại” thôi, chứ cô không còn phải ăn ở như với cái người chồng hồi ở Đắc Lắc nữa. Nghĩ đến chuyện phải sống chung với một người chồng như thế, Nên cứ nhủn cả người. Đủ thỉnh thoảng mới xuống với mẹ con cô. Có khi anh chỉ xuống buổi tối, ngủ lại, hôm sau về sớm. Thế cũng được, còn hơn không có chồng thui thủi chả có ma nào ngó ngàng đến. Cô lại có chửa, sinh con. Lần sinh này cô được ấm áp trong sự đùm bọc của mẹ, của các em gái, của chồng, chứ không còn cảnh khốn khó, thân cô thế cô như năm nào nữa. Cô thấy mình dần quên cái gã trai lơ bán cá, quên cái gã chồng nơi nông trường cà phê xa tít tắp ấy. Cô đã có anh Đủ. Cô thấy hạnh phúc thật sự đến với mình, dù có muộn màng. Vậy mà…
 
*
*    *
– Anh nói thật đi: Anh đã có quan hệ với cô Nụ ấy chưa?
– Anh… anh thề đấy! Anh chưa hề…
 
– Anh phải nói thật để anh với em cùng đi xét nghiệm. Em nghe nói bệnh này cũng không đến nỗi “đi” nhanh như ung thư đâu. Mình còn đủ thời gian nuôi con ăn học đến lúc nó tự xoay xở được. Anh nói thật đi, em sẽ tha thứ cho anh!
– Anh… c… ó… có mỗi một lần thôi! Anh dại quá, ngu quá… Nên ơi… hu… hu…
– Đừng khóc, khóc người ta cười cho. Đừng để con nó biết. Thằng Vừa tối qua nó hỏi có phải bố sắp chết không đấy. Nó sắp đi học về, nó mà biết bố nó khóc, thì…
– Ừ. Anh không khóc nữa đâu. Em hiểu và tha thứ cho anh là được rồi. Mai anh đưa em lên tỉnh xét nghiệm. Nếu có kết quả thế nào…
– Thì vợ chồng mình vẫn sống chứ sao? Sống vì con cái, vì nhau mà!
– Nên, vợ của anh… Giá mà…
 
Hôm sau, vợ chồng Nên đi tỉnh từ tinh mơ. Dặn con từ tối hôm trước, nên khi hai đứa vẫn còn ngon giấc, Đủ đã dắt xe máy, Nên theo sau. Họ dắt bộ ra mãi tận đoạn đường đầu xóm mới dám nổ máy. Con đường làng hôm qua còn ngổn ngang cây đổ vì lốc, giờ đã thông rồi. Nên ôm eo lưng Đủ, áp khuôn mặt vào tấm lưng rộng, ấm của chồng, bình yên. Cơn lốc vừa đi qua làng Dinh. Cơn lốc cũng đã đi qua đời Nên rồi chăng. Có lẽ vậy…
 
Làng Dinh, một ngày hè năm 2008

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành