Ở Thị trấn Thắng ( Hiệp Hòa), nhắc đến Tạ Đình Đoán, hình như ai cũng biết. Không phải chỉ vì anh là ông chủ cửa hàng bia Hai cây sấu nổi tiếng  mà còn bởi anh là một người rất say mê sinh vật cảnh, say mê đạp xe, sưu tầm đồ cổ và cũng rất yêu thơ, rất hay làm thơ để giãi bày xúc cảm. Thơ của anh thường nói về những gì gần gũi, thân thương, thường đi cùng hoài niệm. Đọc thơ anh ta ít gặp những hình ảnh vĩ đại, cao siêu, những từ ngữ mang tính chất hô hào, bóng bảy. Thơ anh mộc mạc và giản đơn được chắt ra từ những gì anh nâng niu trong cuộc sống hàng ngày.

 

Anh Tạ Đình Đoán

Anh sinh ra từ Hợp Thịnh ( Hiệp Hòa), một vùng đất cổ, có dòng sông Cầu nước chảy lơ thơ. Lớn lên, rồi đi xa, anh mang theo trong lòng biết bao là nỗi nhớ. Đó là nỗi nhớ về cánh diều tuổi thơ, nỗi nhớ về một thời áo trắng, nỗi nhớ về dòng sông, con đò, bãi mía, nương dâu. Trong bài thơ Chiều bến Vát, anh đã nói lên phần nào tâm tình đó của mình:

Chiếc cầu soi bóng nước sông Cầu

Dập dềnh đơn lẻ chiếc thuyền câu.

Lặng ngắm nương dâu bên ghềnh đá.

Bến xưa, đò cũ…còn đâu?

Còn trong bài thơ phố sấu mà anh viết tặng Thị trấn Thắng- nơi gia đình anh sinh cơ lập nghiệp bây giờ , anh đã nói thay bao người những nỗi niềm nhung nhớ lúc xa quê. Đó là nỗi nhớ phố quê với hàng sấu” xanh mát mắt”, là nỗi nhớ mẹ già ” còng lưng nhặt sấu”,” nhớ vầng trăng qua tán lá thưa” và nhớ cả” những ngày xưa hò hẹn” lúc tan trường:

Dẫu đi xa vẫn nhớ về phố sấu

Nhớ sấu ngâm, canh sấu dầm chua.

Nhớ mẹ già còng lưng nhặt sấu

Nhớ vầng trăng qua tán lá thưa.


Nhớ hàng cây ngày xưa hò hẹn

Đi bên nhau những buổi tan trường.

Hoa sấu rụng rơi đầy vai áo

Đã xa rồi, hương vẫn còn vương.

Thơ Tạ Đình Đoán cũng không hoàn toàn chỉ nói về ngày xưa, về nỗi nhớ. Anh còn viết về những gì mà anh cảm thấy yêu thương, gắn bó quanh mình. Một tiếng chim cu vang vọng đâu đây, như cũng khiến cho lòng anh xao xuyến:

Chiều buông nắng vương đầy phố nhỏ

Nghe tiếng chim cu ngỡ giữa quê nhà.

Tiếng gáy như vang vọng đồng xa

Trong sâu thẳm miền quê yên ắng.

( Tiếng chim cu gáy)

Còn khi muôn ngàn chùm hoa lộc vừng bừng nở nơi vườn nhà, anh liên tưởng chúng như là ” những chuỗi ngọc buông dài”, rồi bâng khuâng, xao xuyến tới mức “ngẩn ngơ” trước hương thầm của nó:

Như chuỗi ngọc buông dài

Hẹn ai chiều tím nở.

Sắc đỏ hồng rực rỡ

Hương riêng thầm ngẩn ngơ.

( Hoa lộc vừng)

Trong tập 11 của câu lạc bộ thơ Duyên quê- Nét phố thị trấn Thắng( xb 2012), anh Đoán có gần chục bài. Hầu như bài nào cũng được sinh ra từ những cảm xúc chân thành của người cầm bút. Và cũng như nhiều thành viên khác cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ, anh Đoán tâm niệm rằng anh làm thơ là để trải lòng mình. Thơ phải được sinh ra từ những xúc cảm chân thành chứ không cần tô vẽ, khoa trương. Và cũng phải chăng như thế mà thơ anh thường mộc mạc và cũng rất đáng yêu .

TRẦN THANH

 

 

 

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành