Chả biết tự bao giờ con người đã sáng tạo ra những con diều sáo, để chiều chiều vi vút giữa trời cao mà cất lên những âm thanh lúc bổng, lúc trầm, khi trong, khi đục làm mê đắm, làm ngất ngây biết bao nhiêu người yêu diều sáo. Hiệp Hòa quê tôi mùa này chưa gặt rộ…nên vào những chiều cả gió diều sáo lượn kín trời. Chiếc thấp chiếc cao, chiếc xanh, chiếc vàng, chiếc đỏ….Chiếc gắn dải lụa hồng duyên dáng như chiếc nơ xinh xắn điệu đà còn có chiếc lại đeo cờ đuôi nheo cứ phần phật mà reo trong gió. Thật là vui là thích khi chân trần cầm diều chạy giữa đồng xanh….Ta nâng cánh diều lên, đón gió….rồi nằm dài trên bãi cỏ, hoặc mỏi cổ nhìn trông cái cánh diều bồng bềnh, chòng chành…rồi bay lên cao tít. Khi thả hết dây rồi….lúc diều no gió, ta mới lắng tai nghe tiếng ca êm dịu của diều. Bản nhạc đồng quê như hòa với hương thơm đồng nội mang đến cho người cái cảm giác lâng lâng, rất đỗi yên bình. Và khi ấy, hình như ta quên hết mọi nỗi nhọc nhằn, mọi cơn phiền muộn….để gửi hồn lãng đãng theo mây. Và đặc biệt hơn là vào độ thu này, trời đêm quê tôi, lấp lánh muôn ngàn ngọn đèn diều soi sáng. Đèn được gắn vào diều cũng có bao nhiêu loại….Các sắc màu xanh, đỏ , tím, vàng cứ nhấp nháy giữa trời đêm. Và có lẽ cũng chẳng còn gì thú vị hơn cho những ai yêu diều vào những tối trăng thanh gió mát…được thả hồn lên trời mà ngắm hội hoa đăng. Đèn diều sáng trên bầu trời của Văn Tự, An Thông, Sa Long, Đông Ngàn…rồi tràn xuống Chợ Thường, Hùng Sơn, Bách Nhẫn….Thú chơi diều thật tao nhã lắm thay !

Nhưng trong cuộc rượu đêm nay….tôi lại được nghe mấy câu chuyện buồn của người chưa mê diều kể lại….Có anh nào đó nhà mình, ” bỏ quên” cả vợ con, ” bỏ quên” cả bữa ăn thường nhật để chạy theo tiếng gọi của sáo diều vi vút giữa trời xanh. Lại có anh còn bắt vợ phải giật dây khi vừa hết giờ làm ở công ty về, đang trong cơn mỏi mệt…Diều không lên lại cằn nhằn , khó chịu…Diều của người ta bay cao thế cơ mà ! Rồi đâu đó cũng có nhiều  nhà….cả cha và con cùng theo diều ra đồng cả chiều và tối…Việc học hành của con trẻ hẵng tạm quên…Và ở dưới kia,có lúc dây diều căng ngang tuyến giao thông…suýt nữa thì gây ra họa lớn. Còn chuyện nữa, có con diều hạ cánh…giữa đường dây cao thế mấy hôm rồi !!! Những chuyện buồn cứ vương vấn trong tôi. Xin được góp đôi lời….gửi cánh diều mang đi cho ai đó!

Mong sao cho diều ta no gió, tiếng sáo diều trong trẻo, thiết tha hơn !

TRẦN VĂN THANH

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành