SỢI TÓC
Dung Thị Vân
.Giật mình đếm sợi tóc rơi
Sợi dài sợi ngắn sợi vời vợi xa
Sợi nào ngấn lệ trong ta
Sợi nào rụng ánh nắng tà trên vai
Sợi nào đau mắt môi ai
Sợi nào rát một hình hài năm xưa
Sợi nào lỗi hẹn chiều mưa
Sợi nào xô lệch tuổi vừa biết yêu
Sợi nào đã phủ màu rêu
Sợi nào nhuộm đỏ ráng chiều tóc mây
Sợi nào lẻ một vòng tay
Sợi nào se sắt ướt đầy vai anh
DÂY
Trần Vân Hạc
Mỉm cười nhìn áng mây xa
Dây tơ hồng thả thướt tha ráng chiều
Dây nào buộc được lời yêu
Dây nào buộc được cánh diều ước mơ
Dây nào tung tẩy tuổi thơ
Dây nào giăng mắc đợi chờ người qua
Dây nào buông xõa lòa xòa
Dây nào chợt hiện chợt nhòa trong mơ
Dây nào neo đậu bến chờ
Dây nào khao khát bên bờ giậu em
Dây nào. Dây nào… dây nào em!
Dây nào nối được một miền yêu đau?
Hà Nội 7.2012





Bình luận về bài viết này