Có một người con của Hiệp Hòa được sinh ra từ Phố Thắng của những ngày xưa, trải qua bao năm chiến tranh với bom rơi đạn lửa, rồi trải qua bao gian khổ nhọc nhằn của một thời bao cấp… giờ anh đã thành nhà thơ, nhà báo. Nơi anh sống cùng vợ con bây giờ là đô thị phồn hoa, nhưng chẳng bao giờ anh quên mảnh đất quê hương đã sinh ra và nuôi mình khôn lớn, cùng với biết bao con người mà anh yêu thương, thân thiết, và cả những kỷ niệm ấu thơ của một thời gian khó.

Nhà báo Hoàng Ngọc Bính
Anh là Hoàng Ngọc Bính, sinh ngày 14/6/1952 tại thị trấn Thắng – Hiệp Hòa, hiện trú tại phường Đình Bảng – Thị xã Từ Sơn – Tỉnh Bắc Ninh. Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, hội viên Hội Văn học – Nghệ thuật tỉnh Bắc Ninh. Tuổi thơ của anh lớn lên trong những ngày gian khổ của cuộc kháng chiến chống Mỹ. 19 tuổi anh lên đường đánh giặc, và trở thành người lính đặc công Quân khu V anh hùng, quả cảm. Năm 1972, anh bị thương với mức thương tật 2/4, mất tới 61% sức khỏe. Năm 1974, rời quân ngũ vì thương tật, nhưng anh vẫn quyết tâm theo học nghề điện rồi trở thành anh công nhân thủy nông, đêm ngày đưa dòng nước phù sa nuôi dưỡng những cánh đồng. Anh nghỉ mất sức lao động từ năm 1987, và kể từ đó anh bắt đầu làm thơ, viết văn, làm báo. Anh bảo: “Sau mấy chục năm đánh vật với đời, đến lúc đó mới được làm cái nghề mà mình yêu thích”. Chả thế mà, tính từ ngày cầm bút, anh đã có hàng nghìn lượt tin, bài, ảnh, thơ, truyện ngắn được đăng tải trên 40 đầu báo, tạp chí, sóng phát thanh của trung ương và của tỉnh. Chỉ tính riêng từ năm 2002 đến nay, anh đã giành được 11 giải thưởng báo chí các loại. Năm 2012, nhân dịp tuổi mình tròn Hoa giáp 60 năm, anh đã tuyển chọn và ra mắt ấn phẩm: “Những trang viết Hoàng Ngọc Bính” – NXB Văn hóa – Thông tin. Trong số hàng trăm bài viết được coi là hồn cốt nhất của anh được in trong tập sách, có bài thơ “Phố Thắng của tôi ơi!” Bài thơ như câu chuyện trải lòng của anh với ngày xưa, với bạn bè và với quê hương. Bằng giọng điệu tâm tình, sâu lắng, bằng cách đan xen giữa các yếu tố trữ tình và tự sự, bài thơ đã nói lên tấm lòng yêu nhớ quê hương tha thiết của anh, người con đã gần 40 năm phải xa quê, sống nơi đất khách quê người. Hiephoa.net xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ “Phố Thắng của tôi ơi” của Hoàng Ngọc Bính.
PHỐ THẮNG CỦA TÔI ƠI !
Kính tặng cán bộ, nhân dân Thị trấn Thắng Và quê hương yêu dấu của tôi!
Tôi yêu phố Thắng* của tôi
Từ thuở ấu thơ đầu trần chân đất
Nhớ những ngày trốn học rủ nhau tắm hồ Thống Nhất
Thầy giáo vỡ lòng phạt mỗi đứa một roi.
50 năm rồi phố Thắng của tôi ơi!
Từ ngày ấy được mang danh thị trấn
Tên đẹp thế mà cơm độn khoai, độn sắn
Áo mặc đến trường mẹ vá chẳng lành hơn.
Chúng tôi lớn khôn
Khi đất nước chìm trong tiếng đạn bom
Phố Thắng ngập trong lửa khói
Bao bà mẹ mất con
Bao căn nhà bốc cháy
Cả phố buồn, dồn căm giận trong tim!
Hứa với quê hương
Chúng tôi lên đường cống hiến tuổi thanh xuân
Dẫu hy sinh, dẫu thương tật bên mình
Nguyện xứng đáng là người con của phố
Người ở lại dẫu muôn vàn gian khổ
Vẫn dạt dào, đằm thắm trái tim yêu!
Lứa chúng tôi
Thoắt đã xế chiều
Giật mình thấy không còn trẻ nữa
Đã qua rồi một thời gian khổ
Để bây giờ lòng nặng với quê hương
Tôi thả hồn trên đường phố thân thương
Con đường xưa cắp sách tới trường
Sao cứ thấy như vừa quen vừa lạ
Nhà cao tầng đã thay cho mái rạ
Cửa hiệu nhà hàng tấp nập bán mua…
Tôi lặng tìm một góc phố xưa
Nơi mẹ tảo tần lo từng lon gạo
Bóng mẹ liêu xiêu giữa cơn mưa chiều chạng vạng
Lam lũ một đời gánh nặng chồng con
Tôi lặng tìm một nét phố thân quen
Nhưng tất cả đã đọng trong hoài niệm
Chỉ còn tiếng ve sầu râm ran da diết gọi
Đưa tôi về năm tháng tuổi ấu thơ.
Phố Thắng của tôi ơi!
50 năm – Gần hết một đời người
Nay bỗng thấy quê mình rất trẻ
Trong gian lao vươn mình lên mạnh mẽ
Sức sống căng đầy, hừng hực tuổi đôi mươi.
Yêu lắm quê mình
Phố Thắng của tôi ơi…!
Đình Bảng, tháng 5/2010
* Nay là thị trấn Thắng, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang.
TRẦN VĂN THANH





Bình luận về bài viết này