Sáng hai bẩy tháng bẩy
Đoàn người vào viếng nghĩa trang Châu Minh
Gió nhè nhẹ thổi trời đất yên bình
Riêng một bà cụ đi giữa những hàng bia mộ
Bó hương trên tay bà dành cho tất cả
Nén cuối cùng dành lại cho người mình yêu thương
Ông không về đây, thân xác gửi lại chiến trường
Bà ngẹn ngào ôm ngôi mộ rỗng
Khoé miệng cười như ôm người trong mộng
Nửa tỉnh nửa mê bà ngước nhìn đoàn người
Đoàn người viếng nghĩa trang không nói
Còn bà thả hồn theo nửa thực, nửa mơ!

Ảnh minh họa
Đoàn người lặng lẽ đứng nghiêm trang
Không nói gì cúi đầu mặc niệm
Sau phút lặng yên, bó hương lớn chia đều
Nghĩa trang thêm ấm dần trong hương khói
Gió lay nhẹ, cây xào xạc tiếng thân quen
Như đang thấy tiếng rì rầm nghe chẳng rõ
Của hồn trong đất hay người hôm nay
Cả tám mươi ba ngôi mộ giờ ngạt ngào hương khói
Nghĩa trang thành ảo ảo vô hình
Đoàn người dần rời nghĩa trang.
Sương khói mờ còn thấp thoáng vài hình bóng
Đi len lỏi giữa những hàng mộ bia
Bà cụ vẫn ngồi bên ngôi mộ cũ
Phía chân Tổ Quốc Ghi Công cũng có một anh thương binh ngồi
Anh như thấy khắp nghĩa trang đang vang tiếng reo hò của đồng đội
Ngỡ tưởng mình trở về giữa trận đánh năm nao
Kia bóng người xông lên, bóng ai ngã xuống
Lá cờ chiến thắng đã tung bay…
Anh còn nghe tiếng những ngôi mộ như đang kể chuyện
Về một thời oanh liệt còn chưa xa
Và hình như trong những câu chuyện đó
Có cả chuyện thời con trẻ chăn trâu
Đánh trận giả cưỡi trâu băng đồng hò hét
Quần đùi áo cộc cỏ may bám đầy
Trận giả cũ để tôi rèn ý chí thật
Là bước tập đầu diệt kẻ xâm lăng.
Chiến tranh giờ đã lùi xa lắm
Chuyện chiến trường những đồng đội vẫn kể cho nhau
Những vết thương không bao giờ hết sẹo
Chỉ nỗi đau sẽ vơi bớt dần dần
Anh thương binh đứng qườ tay men theo từng ngôi mộ
Lệ trào! ” Vinh ơi! Thành ơi! Để tao vuốt tóc cho chúng mày!”
Cứ vậy anh bước đi…Rồi thảng thốt bên hàng mộ Vô danh
Anh cúi đầu, một nỗi đau khó thốt
” Đồng đội ơi! trớ trêu thay!”
Người có tên thì không mang xương cốt
Còn những bộ hài cốt này, của những ai?
Thẫn thờ anh cười trong giấc mơ ngập tràn suy nghĩ
Tự hỏi: ” hay là mình đã điên?”
” Không! Hôm nay cậu có quyền như vậy!”
Anh giật mình nhìn khắp nghĩa trang
Như thấy tám mươi ba đồng đội đang cười nhoẻn miệng
Tựa hôm nào trước lúc xuất quân
Anh chạy lại, ôm từng người bằng một tay và chiếc nạng gỗ
Lạ kỳ! Sao giờ chẳng người nào anh nhớ được tên.
Mặt trời đã chiếu ánh vàng gay gắt
Gió ào một trận rồi lại lặng yên
Nghĩa trang giờ vắng vẻ đến lạ thường
Anh thương binh nhìn quanh ngơ ngác
Sao chỉ còn mình bà cụ và anh?
Tự hỏi mình: đã đi đâu hết cả?
Như hiểu điều gì, anh khẽ cười
Đi tiến lại gần bên bà cụ
” Đã muộn rồi! Mình về để họ còn trò chuyện với nhau”.
Nghĩa trang Châu Minh ngày 27-7-2006
Trần Văn Triển





Bình luận về bài viết này