SAU BỮA CƠM TRƯA
Dạo này sau bữa cơm trưa
Thình lình lại thấy vợ ưa truyền hình
Truyền hình thật lắm chương trình
Khi nón kỳ diệu , lúc tình khắp nơi
Khi có tiếng , lúc không lời
Lúc hình thật nét , lúc thời cũng không
Một mình một ghế xà-lông
Tay cầm điều khiển , mắt không nhìn gì
Chưa gì đã ngáy khì khì
Truyền hình mặc kệ chuyện gì không hay
Vừa xem vừa ngủ thật say
Cơm chiều sắp nấu, nửa ngày sắp qua

Cổng trường
Cổng trường đi đến mỗi ngày
Lòng người bỗng thấy tràn đầy ước mơ
Cổng trường – cổng của tuổi thơ
Mở ra mở cả bây giờ – mai sau
Cổng vào xanh trải muôn màu
Dẫn ước mơ đến với nhau từng ngày
Sáng chiều mưa nắng mặc thay
Cổng luôn rộng mở đón thày đón cô
Cổng ra cổng của đợi chờ
Mang theo luôn cả tuổi thơ học trò
Bao năm con tạo xoay vần
Cổng trường vẫn vững tinh thần vạn xuân.
Cây sung già trường tôi
Trường tôi có cây sung già
Trường bao nhiêu tuổi sung đà bấy nhiêu
Mỗi ngày sáng cũng như chiều
Sung cùng người vẫn bao điều đổi thay
Cho dù con tạo vẫn xoay
Cây sung vẫn vững tháng ngày cùng tôi
Cho dù mưa nắng tại trời
Sung già trĩu quả ngọt bùi bấy nay
Bao năm cô cũng như thầy
Đi về vẫn nhớ gốc cây sung già
Cây già nhưng lộc không già
Càng già càng tỏa bóng ra che người
Cây già nhưng quả không già
Trường tồn mãi mãi vẫn là sung ơi
Cho dù vận đổi sao dời
Thầy trò vẫn nhớ bao lời của sung
Mặt trời lên khỏi ngọn cây
Sung cùng vẫy lá đón thầy đón cô
Tác giả: Nhà giáo Lưu Văn Tới, Trường THPT hiệp Hòa số 1





Bình luận về bài viết này