Nhớ khi xưa khi con còn bé xíu
Mẹ cõng con như chú cún trên lưng
Chiều tháng Mười nắng trải mật ong
Qua cánh lúa đưa con về thăm Ngoại
Bàn chân con ngác ngơ thơ dại
Một đoạn đường tí tẹo đã “ứ ừ…”
Thời gian trôi lặng lẽ đến bây giờ

Con mới hiểu lưng Mẹ còng dấu hỏi
Đôi vai xưa Mẹ chống chèo lặn lội
Nặng lắm rồi thêm con ở trên lưng.
Nắm tay con chân Mẹ bước run run
Con đường nhỏ Mẹ chỉ nhìn đã mỏi
Cánh lúa xưa nay ở xa vời vợi
Lối di về bên Ngoại thật xa xăm…
Dắt Mẹ đi một chiều gió đầu đông
Nắng yếu ớt soi vai gầy bóng Mẹ
Nắm tay Mẹ, mắt con nhoà ướt lệ
Con đường nào Mẹ đã cõng con qua
Con đường nào nâng con bước bay xa…
Nhà tôi năm xưa nghèo lắm, cha đi công tác biền biệt hơn 30 năm đến lúc về hưu. Một mình Mẹ tôi tần tảo nuôi 5 chị em trưởng thành từ bát cơm độn đầy khoai, sắn.Cả đời Mẹ dành hết cho gia đình, cho chồng, cho con; bước chân Mẹ qua bao nẻo đường tần tảo…Mẹ đã nâng bước cho chúng tôi khôn lớn, trưởng thành. Những ký ức tuổi ấu thơ hiện lại trong tôi khi tôi dắt Mẹ tập đi sau một lần ốm nặng;
Trịnh Quang Minh-Hương Lâm





Bình luận về bài viết này