KỈ NIỆM KHÔNG QUÊN!
Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Mơ mơ mình nhớ bên Đình năm xưa
Giữa trưa ra tắm bến đình
Thân mình dìm xuống giữa dòng nước trong
Cong lưng nhìn xuống đáy sông
Sỏi con tròn trẳng lấy về mà coi
Thả ngay dưới đáy bình hoa
Ai qua cũng ngắm bình hoa nhà mình
Đầu làng có bóng cây đa
Ra đồng trưa nắng lại về gốc đa
Gió hiu hiu thổi từ xa
Mình ta với bát nước trà trong xanh
Sáo diều chú bé chăn trâu
Ngờ đâu nhớ lại mối tình năm xưa
Chiều chiều ra đứng chân đê
Đồng quê bát ngát nếp vàng tỏa hương
Hoàng hôn xế bóng chiều hôm
Bò con gọi mẹ o o (về chuồng) mẹ ơi!
Than Phận
Thấy cảnh khó khăn cháu tật nguyền
Tim ta nhức nhói dạ chẳng yên
Làm sao giảm bớt phần gian khó
Của những mảnh đời ít gặp may
Chắt chiu gom góp từng giọt mật
Để giúp cho người bớt đắng cay
Nghĩ mình đơn độc chẳng được bao
Liền rủ chị em đóng góp vào
Một ngàn cũng quý nhiều càng tốt
Cười đùa, các chị, mắng mày tham
Thầm lặng tôi làm thân phận kiến
Phong trào từ thiện khá là hay
Đến nay các chị liền phong tặng
Ăn mày cao cấp nghĩa đẹp sao
Tôi muốn có thêm nhiều bạn kiến
Nhiều nhà, nhiều hội mở lòng nhân
Chắt chiu gom góp nhiều giọt mật
Để giúp cho đời bớt đắng cay
22 giờ ngày 11-1-2011
Một đêm không ngủ nghĩ phận đời
Khaibút “XuânNhâmThìn 2012”
Bà: NguyễnThịTuyết (78 tuổi)
Ở 11 phố Phù Đổng Thiên Vương
Con dâu xã Quang Minh, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang





Bình luận về bài viết này