Tôi sinh ra giữa nơi đô thị

Mấy năm phiêu bạt tránh bom rơi

Chiến tranh đuổi đến vùng đất lạ

Lại cho tôi thêm cả miền quê

 

Người phụ nữ có chồng ra trận

Lấp nhớ nhung bằng nỗi lo toan

Mở cửa đón những người xa lạ

Và cưu mang suốt mấy năm ròng

 

Ba mẹ con nép buồng tối hẹp

Hai gian ngoài nhường cả nhà tôi

Khoai độn sắn sẻ cơm nhường áo

Mắt đói vàng tỏa ấm tình thương

 

Chiến tranh qua trở về đô thị

Chợt thấy mình thấm đẫm sương quê

Suốt cả đời mang theo món nợ

Nợ tình người mãi mãi không vơi

 

Bưng bát cơm thoáng lưng người cấy

Múc thìa canh mằn mặn mồ hôi

Tiếng giục trâu “vắt vắt” không thôi

Gió chiều chiều tát đầy nỗi nhớ

 

Thuở chiến tranh được mẹ cưu mang

Giữa thời bình bó tay trước cháu con của mẹ

Mẹ không trách chỉ cười rạng rỡ

Mỗi lần tôi về thăm

 

Mẹ vô tư quên cái đã cho

Tôi vô tư thành người ích kỷ

Bao người dân thành thị

Cũng vô tư như tôi…

 

Hoàng Xuân Phú

Hà Nội, 4.2.2012

 

Nguồn: http://hpsc.iwr.uni-heidelberg.de/hxphu/index.php?page=readwriting&w=VoTu-20120204

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành