Nàng Tô Thị thở dài
Sao có kẻ sinh ra trên đất Việt
Lớn lên từ hạt lúa của khoai
Trong lời mẹ ru
cây khô vụt đâm chồi lộc biếc
Ngửa mặt lên trời
nhổ vào dáng mẹ bồng con
Những kẻ sinh ra trên đất nước
Bốn nghìn năm chiến trận triền miên
Quay lại
bỉ bôi máu xương của ông cha đã đổ
*********
Mỗi bước đi trên đất nước đau thương
đâu đâu cũng có
Những thiếu phụ bồng con
mòn mỏi chờ chồng
hoá đá
Tạc vào tháng năm
*********
Ta hoá thân
trong mỗi xuân xanh
Thơ
Ca
Nhạc
Hoạ
Nhen lửa tim người
Để hôm nay
Mãi mãi
muôn đời
Không bao giờ
những người mẹ
phải bồng con
chờ chồng
hoá đá
*********
Những con chữ vô hồn
của những kẻ không tim
Thịt chó nhồm nhoàm
bụng đầy bia rượu
Mỗi con chữ
độc như nọc rắn
Ta thương cho những kẻ
mang hình người
nhà cửa xênh xang
bạc vàng nứt két
Những trọc phú
học làm sang
Mỗi ý nghĩ
đầu độc cả mầm non mới nhú
Sự ngu si
với cái đầu ngắn ngủn
Cầm dao chém vào quá khứ
Hỏi được mấy con chữ cho riêng mình
Có gì
để lại gì cho hậu thế
Hay chuốc lấy tiếng cười
Khinh bỉ
Hà Nội, 12.2011- Trần Đình





Bình luận về bài viết này