Nhân dịp Quốc khánh Vương quốc Cămpuchia
Những nàng tiên nữ Ápsara,
Thời diệt chủng bị giam cầm trong ngục tối:
Không ánh mặt trời, không làn gió thổi;
Tháp Ăngco tàn tã những đêm dài!
Nỗi đau này không chỉ của riêng ai:
Cả dân tộc chìm trong bể khổ,
Nền văn minh sắp tới ngày xóa sổ
Ápsara thoi thóp ngã sóng xoài!
Đứng dậy đi! Ôi những nàng tiên nữ,
Có anh đây – Quân Tình nguyện Việt Nam,
Phá ngục tối, phá tan xiềng xích cũ
Cho ánh mặt trời rực rỡ khắp không gian!
Những Ápsara lại dịu dàng múa, hát:
Nhờ Việt Nam đất nước đã hồi sinh.
Trong sáng, Thủy chung tình hữu nghị;
Hai dân tộc mình tiến bước dưới bình minh.
Tháp Bà Ponagar, 2007
BÊN NGỌN THÁP CHÀM (*)
Tháp Chàm đứng tựa sườn non,
Người xưa đã khuất, Tháp còn đứng đây!
Tắm mưa, gội nắng dạn dầy
Sao không ngơi nghỉ một ngày tháp ơi!
Hôm nay sạch bóng thù rồi
Nghiêng mình bên tháp, nhớ người đời xưa.
Tháp Chàm, Thu 1976
(*) Trích trong tập thơ: Vang vọng giảng đường, Hải Phòng, 2011.
Thơ Ngô Văn Quyết, một người con của Hợp Thịnh,Hiệp Hòa





Bình luận về bài viết này