NƯỚC MẮT- NỤ HÔN
Thơ Ngô Văn Quyết
Nhân dịp nhớ lại sự kiện“Điện Biên Phủ trên không”tháng 12-năm 1972;
Nhân dịp ngày 22 tháng 12-Ngày thành lập QĐNDVN;
Nhân sắp sang năm mới 2012
Nhân dịp Ngày 9-01-Ngày học sinh –sinh viên Việt Nam
Những trận bom trút như mưa
Những tiếng nổ chen trong tiếng nổ.
Đêm Hà Nội – pháo đài bay rực lửa
Cô dân quân bắt giặc lái ở ven hồ
.
Những nụ hoa kiên nhẫn đợi chờ
Phút giao thừa, bừng lên rực rỡ.
Đêm Hà Nội, máy bay thù gầm rú.
Em điềm nhiên nhả đạn rất giòn.
Sáng đỏ rực trời như không thể sáng hơn
Pháo đài bay tan thành quầng lửa.
Chính phút ấy em không còn nữa
Chỉ mình anh với hai khẩu súng trường.
Khuôn mặt tròn, nhợt nhạt thân thương
Mười chín mùa xuân – đời sinh viên đẹp quá!
Lần đầu tiên và chẳng bao giờ được nữa:
Em cầu xin một nụ hôn nồng !
Nước mắt anh tuôn chảy ròng ròng.
Vết thương nặng máu trào ra đẫm áo
Em dồn sức gượng cười, như thầm bảo
“Hôn em đi rồi chiến đấu đến cùng!”
Anh bặm chặt môi, đau xé cõi lòng
Khẽ áp má mình vào môi em mấp máy.
Mười chín mùa xuân – nụ hôn đầu như thế đấy.
Em trao anh như nhắn gửi cuộc đời.
Hóa thân mình trong sự trinh khôi
Giữa trận chiến với quân thù vì Tổ quốc.
Rất bình dị đời thường những tháng năm chống thù ngày trước.
Sự hy sinh này bắt gặp ở nhiều nơi.
Thời gian đi gần nửa thế kỷ rồi
Trước giao thừa viếng hồn em, bên mộ chí
Đặt nhánh hoa thơm, khẽ quỳ hôn lên bia đá
Như thấy em cười, như sống lại thời xưa./.
Ngô Văn Quyết, Một người con của Hợp Thịnh-Hiệp Hòa





Bình luận về bài viết này