Trời thu đẹp biết bao nhiêu !
Nhìn trời xanh đẹp thấy yêu lạ thường !
Vui sao trở lại mái trường,
Sau bao năm tháng muôn phương dãi dầu.

Đọc 4 câu thơ mở đầu trong bài thơ ” gặp lại” của Thầy giáo Nguyễn Văn Hồng, con trai của cố Nhà giáo Nguyễn Văn Hợp- người hiệu trưởng đầu tiên của Trường THCS Đức Thắng …tôi đã hình dung được phần nào tâm trạng xốn xang khó tả của một người thầy giáo trở về thăm lại ngôi trường yêu dấu của mình sau hơn 50 năm xa cách. Không xốn xang, bâng khuâng sao được khi mà hơn một nửa thế kỷ trôi qua…những nghĩa tình xưa cũ vẫn cứ rạo rực sống trong cõi lòng của mình, của bạn . Chẳng thế mà những vần thơ sau đó của Thầy đã trở thành những tiếng reo vui trước ngày gặp mặt- ngày hội trường Đức Thắng mến yêu:

Mấy mươi năm, mới gặp nhau,
Ta- Mình tóc đã bạc màu thời gian.
Xa nhau mà vẫn như gần,
Niềm vui gặp lại ngập tràn trong ta,
Nụ cười bừng nở như hoa,
Ánh mắt lóng lánh, đậm đà tình thân…”

Chưa gặp nhau, mới chỉ nghĩ đến thôi, mà thầy đã hình dung ra cuộc “gặp lại” xiết bao tình nghĩa giữa Mình và Ta…hai con người mà như là một…Cả hai đều “tóc đã bạc màu thời gian” còn tấm lòng lại vẫn sắt son chung thủy, vẫn ngập tràn một nỗi nhớ nhung, mặc cho thời gian, mặc cho xa xôi cách trở. Những câu thơ tiếp của Thầy như đằm lại, như triết lý  về cuộc sống, về tình người mà Thầy gọi chung là chữ TÂM trong mỗi con người:

Cốt là giữ được chữ TÂM,
Dù cho cách trở tháng năm vẫn gần,
Dù cho tạo hóa xoay vần,
Mỗi lần xa để mỗi lần nhớ thêm.”

Đấy là tâm sự, là lời nhắn gửi của một người Thầy sau hơn năm mươi năm về thăm trường cũ….Thầy bâng khuâng, chiêm nghiệm về cuộc đời khi trở lại nơi đây, để rồi kết lại là những lời hẹn hò, thiết tha, nồng cháy:

Ta- Mình nhớ mãi đừng quên,
Mái trường xưa đó trở nên duyên tình.
Đường đời trăm ngả trường chinh,
Hướng đâu rồi cũng về mình, về nhau.
Ta- Mình, dù ở nơi đâu,
Tình người nguyên vẹn, trước sau vẹn tròn.

Hẹn là thế, vui là thế, dặn dò thiết tha là thế hình như là chưa đủ, chưa tròn. Bởi thế mà đến phút chia tay…Ta và Mình vẫn cứ bồn chồn, vẫn cứ bâng khuâng….Để rồi lại hẹn cho chắc chắn hơn, bền chặt hơn cái nghĩa tình tri kỷ đã mấy mươi năm mà vẫn tươi, vẫn thắm:

Chia tay lòng những bồn chồn,
Mình ơi, đến hẹn ta còn gặp nhau.
Gặp lại, dù cách bao lâu,
Vẫn nụ cười thắm, vẫn câu ân tình!
…….
Ngày Hội kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường THCS Đức Thắng của chúng tôi đã trôi qua vừa đúng 10 ngày. Sau bao nhiêu bận rộn…hôm nay tôi mới có thời gian để đọc và suy nghĩ về những bài thơ mà Thầy Hồng gửi tặng…Trong số đó, bài “gặp lai” của Thầy, theo tôi chính là tâm điểm. Từ những cảm xúc chân thành, da diết của một người Thầy đã ngoài 70 xuân, vượt qua gần ba chục cây số để về thăm trường cũ, ” gặp lại” đã trở thành cây cầu tình nghĩa vượt qua thời gian và không gian để kết nối những tình cảm mến thân giữa MìnhTa – giữa những con người đã, đang và sẽ trưởng thành dưới mái trường THCS Đức Thắng mến yêu!
Xin cảm ơn một người Thầy Đức Thắng !


Thầy Hồng ( bên phải) trở về trường  sáng ngày 19-11 vừa qua

Thầy Hồng chụp ảnh kỷ niệm cùng bạn bè, học trò cũ và BGH nhà trường

Thầy Hồng bên người học trò cũ của mình

Thầy Nguyễn Văn Hồng chụp ảnh lưu niệm.

Đức Thắng, ngày 29-11-2011

Bài và ảnh TRẦN VĂN THANH

Bình luận về bài viết này

Thịnh hành