
Trở lại trường xưa, tản văn của Hoa Vô Khuyết- cựu học sinh khóa 2006- 2009, trường THPT Hiệp Hòa số 1.
“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi
Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa.
Mỗi lần có dịp trở lại trường xưa, trong lòng chúng ta thường trào dâng những cảm xúc khó tả và ký ức tươi đẹp tuổi học trò lại ùa về.
Ngôi trường cũ gắn với bao kỷ niệm, thầy cô và bạn bè. Ta sẽ chẳng bao giờ quên thời học trò, ngồi trên ghế nhà trường, nghe thầy cô giảng dạy những điều hay lẽ phải.
Năm tháng trôi qua, các cô cậu học trò dần trưởng thành, thầy cô rồi cũng phải già đi nhưng ký ức thuở đi học vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
“ Ngày hôm nay 12/11/2011 trở lại mái Trường THPT Hiệp Hòa số 1 tròn 50 năm tuổi, khi mà kí ức bất chợt ùa về, khi mà trong thâm tâm bỗng cảm nhận sâu sắc sự tiếc nuối về những điều đã qua, khi cảm thấy đôi cánh của mình đã vững chắc và đã sẵn sàng bay tới những ước mơ…Quay về đây để nói ra những lời từ sâu trong trái tim mình, đó là sự biết ơn tới các thầy cô vì đã trao cho em tri thức, lời cảm ơn bạn bè đã sát cánh cùng tôi trong những tháng ngày phổ thông trong trắng, lời cảm ơn tới mái trường yêu dấu đã nuôi dưỡng chở che cho lũ học trò vụng dại ngày ấy…. ”
Khẽ nhắm mắt cho dòng hồi tưởng đi chậm lại, mở mắt ra đã thấy mình lớn thật rồi. Ra trường đã 3 năm, giờ đang là sinh viên năm cuối, thời gian trôi nhanh quá, thế là lại sắp chia tay 1 lần nữa, nhưng khác với thời phổ thông, sau lần chia tay này sẽ chính thức bước chân vào đời. Coi quá trình học tập là quãng thời gian trồng cây, bắt đầu từ ươm mầm, chăm sóc, tưới tắm, bảo vệ cái cây mình nuôi dưỡng bằng những kiến thức đã học, giờ đã tới lúc thu hoạch, bội thu hay không đều phụ thuộc vào quá trình nuôi cây lớn. Giờ mới thật sự trưởng thành, thật sự là người lớn.
Nghĩ lại năm cuối cấp 3, tôi đã rất sợ cảnh chia tay, phải xa thầy cô, xa bạn bè, xa trường học, ta buồn và không thôi rơi những giọt nước mắt tiếc nuối của một thời yêu thơ dại, giọt nước mắt của một thời còn bé bỏng không thích làm người lớn… Vậy mà thời gian trôi qua, nó mang đi những nỗi đau, mang đi những nỗi buồn, chúng ta lại gặp những người bạn mới ở một chân trời mới, đến giờ phút này lại càng thấy rõ tất cả những cuộc hội ngộ đều là sự khởi đầu cho các cuộc chia tay.
Và giờ đây, khi sắp phải chia tay thời sinh viên đầy hoài bão, tôi bỗng nhớ lại thời học sinh của mình, chỉ để khẳng định chắc chắn rằng mình đã đi qua những chặng đường đẹp nhất, đã tới lúc để khẳng định mình, để vững tin tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn, mở cánh cửa vào tương lai. Có 1 câu nói đã đã khiến tôi suy nghĩ: “ Dòng sông thời gian quả như đang chảy về biển cả, cuối cùng tất cả chúng ta đều phải có những bước đi riêng, không có bến cảng nào là dừng lại mãi mãi, chia tay hôm nay là để cho chúng ta đi tới những tương lai tốt đẹp hơn” Ta sẽ tiếc lắm, không chỉ là gương mặt thầy cô, những người trao cho ta kiến thức, không chỉ là những người bạn, những người đã cùng sát cánh bên ta suốt từng ấy năm, ta còn tiếc cả thời thanh xuân của ta nữa, thanh xuân đã mang đi những gì và níu lại những gì, giờ còn xót lại là những cảm động nằm trong mỗi trái tim mọi người…Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc sống, ta sẽ luôn thầm chúc những điều tốt đẹp nhất cho nhau,
“ Thứ rượu nào uống rồi mà không thể tỉnh, nỗi đau nào muốn quên cũng không xong, ở chốn hồng trần này có quá nhiều điều chúng ta muốn theo đuổi, biển người này đâu có quá nhiều những người bạn chân thành”, chỉ cần chúng ta nhớ về nhau, dù nhiều hay ít, bất kể khi nào, nơi đâu, nó sẽ chỉ cho ta rằng có những kỷ niệm sẽ mãi đẹp như thế, dù cuộc sống có bon chen, vất vả thế nào, ta cũng đã từng có một kỷ niệm đẹp đẽ như thế”.
Trường THPT Hiệp Hòa số 1, xin cảm ơn và biết ơn muôn ngàn lần!
Hiệp Hòa, Ngày 12 tháng 11 năm 2011
Hoa Vô Khuyết





Bình luận về bài viết này