Thường dân
Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.
Khi là cây mác cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi.
Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng im
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn.
Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.
Mẹ của em
Sớm nay trời lạnh gió đông
Mẹ rời giấc ngủ nhóm hồng bếp than
Con nằm ôm giấc mơ màng
Nghe chị gió hỏi mẹ đang làm gì?
Vẫn công việc như mọi khi
Nấu nồi cháo lớn làm gì bé ơi?
Mệt nhưng mẹ vẫn luôn cười
Sáng mai bệnh viện bao người được ăn
Bao nhiêu hạt gạo trắng ngần
Nhờ bàn tay mẹ biến thành tình thương
Mẹ bảo đây việc bình thường
Bát cháo nhỏ nối bốn phương một nhà
Nhiều người ra viện về xa
Vẫn nhớ bát cháo đậm đà tình yêu
Mẹ ơi con hiểu một điều
Thương người, người sẽ cho nhiều tình thương.
Nguyễn Văn Đính – ĐHSP Hà Nội 2
Dương Quốc Huân – TTDN Huyện Hiệp Hòa ( St





Bình luận về bài viết này