Bài 1. Nắng qua nửa chiều
Biển đời, ôi biển bao la !
Lênh đênh trong đấy tôi là khách thôi
Bao năm trọ giữa cõi người
Héo hon thì lắm, xanh tươi chẳng nhiều
Nhờ con tim nhỏ biết yêu
Nên bao sầu muộn cũng dìu dịu tan
Bình tâm dốc ngược thời gian
Nhật trình ba vạn sáu ngàn còn bao?
Phong trần đã rõ ra sao
Cao sang hương vị thế nào chửa hay
Bạc tiền chẳng nổi nghiêng tay
Yêu thương thì cứ mỗi ngày rộng ra
Ngẩn ngơ nhớ một thời xa
Giật mình thấy bóng nắng qua nửa chiều
Nửa chiều nắng có bao nhiêu?
Để hong khô được cái điều tôi mơ.
1997
Bài 2. Muộn màng
Chưa đi được mấy dặm đàng
Giật mình đã thấy trời loang bóng chiều
Âm thầm theo một nẻo yêu
Bao gian nan cũng bấy nhiêu vội vàng
Chẳng vào lối tắt đường ngang
Nay bâng khuâng trước muộn màng vậy thôi.
2009
Bài 3. Lục bát hai câu
1. Người ơi để ý mà trông
Đứng lên chả mấy ai không cúi đầu
2. Bay cao tới đẩu đầu đâu
Nếu là chim quạ nhìn đầu vẫn đen
3. ”Trong đầm gì đẹp bằn sen”
Ăn nhờ, ở đậu bùn đen tanh ngòm
4. Đời khinh khi: mẻ chua lòm
Hóa thân từ hạt cơm thơm trắng ngần.
Thơ Hồ Lã






Bình luận về bài viết này