Bài 8: Phần đố
Trong Kiều đến lắm kiểu ngồi
Vậy nên xin có mấy lời đố nhau
Ai ngồi tình tự đớn đau
Ai ngồi buồn nhớ âu sầu hôm mai
Ngồi vì rỗi rãi những ai
Những ai ngồi để ra oai với người
Giải đố
Canh khuya lần mở truyện Kiệu
Mà xem mới thấy bao nhiêu kiểu ngồi
Mỗi người có một kiểu ngồi
Vậy nên xin có mấy lời nôm na
Vợ chồng mụ chủ Tú Bà
Ranh ma lừa lọc chua ngoa một phường
Mụ ngồi vắt nóc lên giường
Chồng thì ngồi tót sỗ sàng ghế trên
Người tám lạng, kẻ nửa cân
Ấy loài chủ chứa, ấy quân buôn người
Tác oai, tác quái nhất thời
Để sau chuốc lấy tội trời không tha
Tòa ngang dẫy dọc Hoạn gia
Giữa giường thất bảo, một bà ngồi trên
Ra oai thét mắng quát truyền
Trong ngoài nơm nớp giữ nghiêm phép nhà
Thúy Kiều tài sắc nết na
Đa sầu, đa cảm nho gia chính dòng
Chàng Kim nề nếp gia phong
Cũng sâu ngọc bội, cũng dòng kim môn
Kim – Kiều ngày hội đạp thanh
Trai tài gái sắc xứng danh xứng người
Cả hai cùng một kiểu ngồi
Hào hoa phong nhã, kính người trọng ta
Sót thương một kiếp đàn bà
Sụp ngồi đặt cỏ vịnh và bốn câu
Chập chờn say đắm tình đầu
Rốn ngồi chẳng tiện nhìn nhau ngượng ngùng
Ra về ruột rối tơ tằm
Tựa ngồi bên triện chờ trông thánh ngày
Thương ai mong nhớ hao gầy
Sầu đong càng lắc càng đầy càng đong
Mặt nhìn mặt dạ xốn xang
Trăng trong gió mát tình càng đam mê
Ngồi dai chẳng tiện ra về
Thế rồi lỡ dở tái tê trong lòng
Thế rồi ngồi nhẩm cầu mong
Tơ duyên lỡ dở chị mong cậy dì
Thế rồi chị bước chân đi
Lầu xanh tủi cực một khi lạc loài
Nhỏ nhoi một chiếc ghế ngồi
Ầm ầm giông bão biển trời bao la
Có trời mà cũng có ta
Cũng ngồi đĩnh đạc phiên tòa phân minh
Tang thương uất hận nát lòng
Kiều ngội phục xuống khóc chồng lệ sa
Cũng không nắng quáng đèn lòa
Ngồi đó mà sợ chính là Thúc Sinh
Ngồi bên mấy ả mày ngài
Là bốn năm gã ấy là làng chơi
Tan ác mộng thấy ngồi kề
Giác Duyên sư trưởng đưa về thảo am
Còn nhiều ân ái chan chan
Ngỡ là hoa rụng hoa tàn lại tươi
Mới hay sống ở trên đời
Biết ngồi trông hướng là người thanh tao.
12/10/2009
Ngô Xuân Tín





Bình luận về bài viết này