Bài 7: Phần đố
Hiếm hoi tuyết ngậm nửa rèm
Vầng trăng đã thức bao đêm với người
Mây che quê cũ xa vời
Hoa tàn, hoa nở buồn vui sớm chiều
Cảo thơm ngày tháng nâng niu
Hỏi rằng gió ở trong Kiều ra sao?
Giải đố
Xót người bạc mệnh dưới mồ
Gió hưu lay động vật vờ bông lau
Thấy người nằm đó mà đau
Khóc thương Kiều vịnh bốn câu ba vần
Cõi âm cách biệt cõi trần
Nỗi đau nhân thế gió vần rung cây
Ào ào gió cuốn lá bay
Động lòng thương sót dấu giầy lần theo
Tuổi hồng trăm nỗi khát khao
Vui buồn trăm mối đi vào giấc mơ
Gió đâu sịch bức mành thưa
Giật mình thổn thức ngẩn ngơ canh chầy
Thương ai mong nhớ tháng ngày
Mành tương phất phất gió lay lay rèm
Chàng Kim lòng dạ bàn hoàn
Trà chuyên nhạt chén văn bàn trúc se
Lần đường tìm lại chốn xưa
Gió chiều hiu hắt như đùa như trêu
Trăng trong gió mát gợi nhiều
Bao nhêu sợi gió bấy nhiêu sợi tình
Kiều ra trước Mã Giám Sinh
Trời không gió cũng giợn mình sởn gai
Đùng đùng gió dục mây trời
Dấn thân theo khách hồng trần mua vui
Làu xanh tủi cực ngậm ngùi
Sóng xô gió cuốn dập vùi tuổi hoa
Đành liều Kiều phải trốn ra
Sở Khanh lừa gạt sương sa gió ngàn
Đắm say trần tục thế gian
Trăng sân gió gác Thúc càng si mê
Buồng rèm Kiều ngóng Thúc về
Lạnh lùng gió lọt đêm thu song đào
Thuốc mê bọn cướp tưới vào
Gió cao ngọn lửa càng cao hung tàn
Gió quang mây tạnh cửa thiền
Tụng kinh niệm phật cầu hiền dưỡng tâm
Phận hèn bao nỗi long đong
Thuận buồm thuyền đã xuôi dòng Châu Thai
Lạ lùng Kiều chửa biết ai
Bỗng đâu gió mát đẹp trời trăng thanh
Kiều – Từ đôi lứa tri âm
Từ nuôi trí lớn động lòng sá tri
Anh hùng quyết trí ra đi
Gió đưa bằng tiện đã lìa dặm khơi
Ngẫm hay muôn sự ở đời
Tu tâm tích đức sáng ngời dài lâu
Giữ gìn chung thủy trước sau
Gió trăng mát mặt nỗi đau nguôi dần
Gió đưa nhạt khói lay rèm
Bâng khuâng trong dạ nỗi niềm chàng Kim
Bao nhiêu ngọn gió thiên nhiên
Báy nhiêu tâm sự nỗi niềm nhân gian.
17/9/2009
Ngô Xuân Tín.





Bình luận về bài viết này