Bài 4: Phần đố
Một mình thương, một mình sầu
Một mình buồn nhớ khổ đau não nùng
Một mình đợi, một mình mong
Một mình muốn thoát khỏi vòng trần ai
Khi quê nhà, lúc quê người
Bao lần Kiều đã lẻ loi một mình?
Phần giải đố
Đa sầu đa cảm đa mang
Có tài có sắc trái ngang gặp nhiều
Bên tình bên hiếu bao nhiêu
Cân sao cho được bên nhiều người ơi
Hai mươi lần Kiều lẻ loi
Đau thương, uất hận, lệ rơi, máu trào
Tuổi trăng tròn lắm khát khao
Buồn vui lẫn lộn ai nào thấu cho
Buồn cho cái kiếp đàn bà
Vui buồn lẫn lộn ấy là tương tư
Hai người trông, hai người chờ
Hai người se sợi chỉ tơ hai đầu
Tơ duyên chờ đợi bấy lâu
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa dâm
Một mình băng lối vườn trăng
Được khi cha mẹ hai em vắng nhà
Liêu dương cách trở sơn hà
Nàng còn đứng tựa mối tơ rối bời
Tai ương gia biến đến rồi
Bán mình Kiều phải tìm người cứu cha
Ngọn đèn khuya mảnh trăng già
Tình đầu tan vỡ sót sa não nùng
Giam Kiều ở quán trú phường
Dấu dao tay áo liệu đường về sau
Nỗi niềm tưởng đến mà đau
Tháng trường sương giá biết đâu là nhà
Một mình nàng lạ nước non
Sự tình chưa biết vuông tròn ra sao
Tú Bà lơi lả đón chào
Miệng hùm nọc rắn ai nào có hay
Bây giờ sự đã nhường này
Về lầu ngưng bích đợi ngày khóe xuân
Nhỏ nhoi côi cút một thân
Mênh mông biển rộng bãi gần cồn xa
Từ sương sớm đến đèn khuya
Ầm ầm giông bão biết nhờ cậy ai
Sở Khanh thề thốt một hai
Giữa rừng sương giá rẽ ngoài tẩu luôn
Một mình sợ, một mình buồn
Một mình uất hận buồng riêng sụt sùi
Lầu xanh bướm lả ong lơi
Đem thân tơ liễu mua cười làng chơi
Giật mình nàng thấy lẻ loi
Nhớ cha nhớ mẹ nhớ người ngày xưa
Ngày qua ngày, sống hững hờ
Xưa sao trong trắng bây giờ ố hoen
Thúc sinh là kẻ đớn hèn
Si tình, sợ vợ chỉ quen bốc rời
Chữ tâm mảnh trăng giữa trời
Tiếng đàn tiệc rượu chơi vơi cõi lòng
Người về chung gối loan phòng
Kẻ ra chua sót đèn chong canh chầy
Kiều đành cao chạy xa bay
Trộm chuông khánh bạc về tây tăng tà
Một mình Kiều phải trốn ra
Một mình một bóng biết là về đâu
Thế thời, thời thế thảm sầu
Kiều nhi bị đẩy về lầu châu thai
Nghẹn ngào Kiều chỉ kêu trời
Chém cha cái kiếp thói đời quẩn quanh
Bỗng đâu lại gặp Từ Công
Thanh gươm yên ngựa vẫy vùng bốn phương
Tựa rèm Kiều ngóng người thương
Vui buồn bao nỗi vấn vương hao gầy
Sót thay lại có một ngày
Hồ Công phản trắc Kiều nay mắc lừa
Từ Hải chết, Kiều bơ vơ
Tiền Đường đó, Đạm Tiên chờ đáy sông
Trời cao sông rộng mênh mông
Sót sa tuyệt bút trên dòng Trường Giang
Thương chàng Từ Hải tri âm
Kiều reo mình xuống giữa dòng nước xuôi
Mảnh trăng đã gác non đoài
Ngư ông giăng chài cứu vớt Kiều lên
Cuối đời Kiều được đoàn viên
Gọi là chút nghĩa đáp đền thủy chung.
17/6/2009
Ngô Xuân Tín





Bình luận về bài viết này