Trường THCS Đức Thắng luôn luôn tự hào là một điểm sáng của giáo dục Hiệp Hòa, giáo dục Bắc Giang. Từ mái trường này, lớp lớp học trò đã trưởng thành trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Góp phần lớn lao để tạo nên thành quả ấy cho đời phải kể đến công lao của biết bao thế hệ thầy giáo, cô giáo của trường. Nhiều người thầy, người cô của mái trường này đã thực sự trở thành những tấm gương ngời sáng cho học sinh noi theo. Nhiều thầy, cô mãi mãi trở thành niềm tự hào của nhiều thế hệ học sinh và giáo viên trường THCS Đức Thắng. Tôi sẽ cố gắng lần lượt giới thiệu với các vị khách yêu quý của ”nhà mình” một số gương mặt thầy cô tiêu biểu đã từng dạy học ở ngôi trường này, và coi như đó là một việc làm nhỏ bé để tri ân , học hỏi ( Trình tự giới thiệu trước sau ở đây không mang ý nghĩa gì).
Người thầy giáo đầu tiên tôi muốn giới thiệu đó là Thầy Tạ Đình Nhất. Thầy sinh năm 1947, quê Trung Mầu, Gia Lâm, Hà Nội, nơi ấy là một miền quê cách mạng, mang đậm đà cốt cách tinh hoa của một vùng Kinh Bắc mến yêu. Tôi chưa từng gặp mặt Thầy, mà chỉ nghe mọi người kể lại. Họ là những người đồng nghiệp cũ, là phụ huynh học sinh, là những học trò cũ của Thầy. Chắp nối những lời kể của mọi người, tôi thấy phang phác hiện ra bức chân dung của Thầy Tạ Đình Nhất, giáo viên Trường cấp2 Đức Thắng ngày xưa. Năm 1970, Thầy về trường Đức Thắng công tác. Nhiệt huyết của tuổi trẻ, tình yêu nghề dạy học hòa với tài hoa, với tâm hồn giàu cảm xúc của một thầy giáo dạy văn, ngay từ đầu đã tạo nên niềm cảm mến, giành được sự tin yêu của bạn bè, đồng nghiệp, của lớp lớp học sinh. Năm 1972, giữa cái thời ” Việt Nam – máu và hoa” ấy Thầy được kết nạp Đảng. Sống ở Đức Thắng, ngoài việc giảng dạy văn chương, Thầy còn đặc biệt nổi tiếng trong công tác Đoàn Đội. Cái thời ấy, Đức Thắng nổi lên như một tấm gương sáng ngời của phong trào giáo dục Hà Bắc nói riêng và cả nước nói chung. Năm 1973, thầy được đề bạt làm hiệu phó của trường…dù công việc gì Thầy cũng gắng sức làm tròn nhiệm vụ. Năm 1977, Thầy rời Đức Thắng , về công tác ở Trường Hoàng Đăng Miện rồi về Tỉnh đoàn Hà Bắc…Năm 1984, Thầy được chuyển về quê tiếp tục nghề dạy học cho đến năm 2004 Thầy được nghỉ hưu. Hiện nay, Thầy giáo Tạ Đình Nhất là Chủ tịch Hội cựu giáo chức quê nhà…34 năm cống hiến cho sự nghiệp trồng người dường như chưa đủ, bây giờ, thầy vẫn đang say sưa làm công việc khuyến học, khuyến tài cho mảnh đất quê hương. Đọc những bài thơ của Thầy Nhất trên trang blog của thầy giáo trẻ Dương Quang Đính, giáo viên trường THCS Trung Mầu, Gia Lâm, tôi biết chắc Tình yêu nghề dạy học trong lòng Thầy luôn nồng nàn, cháy bỏng, cũng như Thầy đã cháy hết mình cho sự nghiệp giáo dục của tất cả chúng ta!
Để kết thúc bài viết này, xin phép thầy Dương Quang Đính được coppy Bài thơ ” Tình ca người Thầy” của thầy viết tặng Thầy Nhất lúc nghỉ hưu để làm nhan đề và phần kết
cho bài viết này của tôi.
( Số điện thoại của Thầy Nhất là: 0436950600)

Chân dung Thầy Tạ Đình Nhất.
TÌNH CA NGƯỜI THẦY
Lặng nghe tiếng hát Chàng Trương
Mấy ngàn năm vẫn vấn vương lòng người
Tiêu Tương Giang nhỏ đầy vơi
Hỏi rằng mấy khúc bây giờ còn đây
Có biết không bước chân thầy
Vẫn thường đi lại tháng ngày đã qua
Mười bốn năm ở Hiệp Hoà
Ngôi trường Đức Thắng đậm đà thuỷ chung
Sắn khoai rau cháo vui cùng
Trường con liệt sĩ ta từng bên nhau
Tháng năm tình nghĩa in sâu
Thanh xuân chẳng ngại dãi rầu nắng mưa
Yêu nghề mải miết sớm trưa
Hết lòng hết sức đẩy đưa “phong trào”
Bao bằng ghi nhận công lao
“Huy hiệu chiến sĩ” thủa nào còn đây
ấy là tình nghĩa trước sau
Đầu xuân như một phép mầu hiện ra
Một ô tô chạy từ xa
Hỏi thăm thầy Nhất có nhà hay không?
Gặp nhau như sáo xổ lồng
Thầy trò gặp lại,lòng không muốn về
Hiệp Hoà -Đức Thắng chân quê
Lời thơ còn đó lời thề năm nao.
Vẫn là chiếc nón quai thao
Đôi làn quan họ thủa nào âm vang
Sông Cầu bèo dạt đôi hàng
Lơ thơ nước chảy một làn sóng xanh
Thanh xuân đẹp tựa bức tranh
Cảm ơn người đã cho “anh” một thời
Sông Cầu-sông Đuống đôi nơi
Hẹn ngày gặp những mảnh đời nghĩa nhân.
Bởi sao một nỗi phong trần
Tỉnh Đoàn Hà Bắc tiễn chân thầy về.
* * *
Gió ngàn lồng lộng bờ đê
Ôi dòng Đuống nhỏ cuộn về phù sa
Giáo dục-đào tạo xã nhà
Phong trào sôi nổi theo đà đi lên
Mấy mươi năm kể cũng bền
Huy chương Đoàn Đội ghi tên của thầy
Hai mươi năm ở nơi đây
Quê hương Cách Mạng đổi thay đã nhiều
Bao người trò nhỏ thương yêu
Có thầy tiếp sức-cánh diều bay cao
Thầy yêu công tác phong trào
Thể thao-Văn nghệ môn nào cũng hay
Cầu Kiều ai bắc qua đây
Để cho anh mãi giờ đây bên nàng
Trẻ già trai gái hân hoan
Lặng nghe thầy Nhất ca vang chúc mừng
Chim bay cao mỏi cánh dừng
34 năm ấy đã từng xông pha
34 năm một bài ca
34 năm những bông hoa tặng thầy
Học trò vui chúc hôm nay
Mừng Thầy về nghỉ tràn đầy vui tươi
Khoẻ vui vui khoẻ giữa đời
Dòng Tiêu Tương nhỏ vẫn lời chàng Trương./.
Trần Văn Thanh, 12/9/2010





Bình luận về bài viết này