Bài 01 – Làng ơi !
Bao năm bươn trải xa quê
Cuối đời mới được trở về làng ơi!
Chẳng khi nào ở trong tôi
Nhạt phai ân nghĩa đất nơi sinh thành.
Bạc màu đất, lúa vẫn xanh
Nhờ tay người : Đất đã thành áo cơm
Bùn lầy, sỏi đá, rạ rơm
Cho ta có được hương thơm một đời.
Tiếng làng – nhịp đập trong tôi
Lời mẹ ru thưở trao nôi mãi còn.
Sáo diều tiếng hót chon von
Vào hè tiếng cuốc gọi mòn canh khuya.
Lá rơi xào xạc sân chùa
Cho ai vương vấn mỗi mùa thu đi.
Bão dông , lũ lụt tràn về
Quanh năm làng những bộn bề lo toan.
Áo nâu lấm tấm hoa xoan
Để rồi chớp bể – mưa ngàn thương nhau.
Chiến trường thế hệ nối nhau
Tuổi xuân dừng lại mái đầu mãi xanh.
Đắng cay cùng với ngọt lành
Của làng mãi mãi đã thành của tôi.
Tôi mang nợ một kiếp người
Làng như người mẹ suốt đời bao dung.

Chợ Vân nhìn từ sân Đình Chợ Vân, ảnh Bùi Thế Tâm
Bài 02 – Yên Tử.
Thông reo như lời ru
Gọi ta về Yên Tử.
Tiếng thời gian khẽ trôi
Đá lặng im ngàn năm
Trước, sau đều xa xăm
Lao xao lời cây, lá
Bâng khuâng chuông chùa thả
Bóng chiều tìm hư vô
Cõi người hay cõi mơ
Sương hay mây hay khói
Ta lẫn vào chơi vơi
Cũng nỗi niềm sắc không
Từ đỉnh cao mông lung
Lưng chừng trời và đất
Tay trong tay nhẹ bước
Bồng bềnh tựa vân du
Tiếng em cười, chim hót
Trời thu xanh tứ thơ
Một khắc chuông Yên Tử
Tưởng chạm đến nghìn thu.
Bài 03 – Vân Xuyên.
Đất lành chim đậu Vân Xuyên
Trời mây xanh ngắt một trời trung du.
Cát nổi nênh tự bao giờ
Thuyền ai mấp mé bên bờ cát trôi.
Ngàn xưa vẫn chuyện lở bồi
Phù sa dâng hiến trám bùi quê ta.
Sấu xanh, xanh nõn xanh nà
Xanh chua – chín ngọt vẫn là quê tôi.
Ao đêm lấp lánh sao rơi
Chìm trong đáy nước khoảng trời bình yên.
Trám bùi nhân trắng – vỏ đen
Mắt ai lay láy để quên lối về.
Sông Cầu ba mặt ôm quê
Để câu quan họ triền đê ngân dài
Thẳm sâu một mối quan hoài
Văn chỉ – đình cổ đất này ngàn năm
Bình luận về bài viết này