Home Tin TứcVăn hoá - Xã hội Thơ viết cho ngày 20 tháng 10

Thơ viết cho ngày 20 tháng 10

by HiephoaNet
Nói với em
 
Nếu em vẫn là chiếc radio một kênh
 
thì anh phải kêu lên rằng: “biết rồi, khổ lắm”
 
radio không muốn nghe thì anh còn tắt được
 
nhưng anh càng lặng im thì “vôlum” em càng lớn dần.
 
 
Ai cũng phải thừa nhận rằng:
 
“phía sau sự thành đạt của người đàn ông
 
đều có bóng dáng của người phụ nữ”
 
vậy phía trước sự thất bại, hoặc lỗi lầm nào có thể
 
sẽ có phần khiếm khuyết của em?!
 
 
Tình yêu nào mà chắng có hờn nghen
 
nhưng chỉ là gia vị thôi, chứ đừng kéo Hoạn Thư vào cuộc
 
thách thức, hoài nghi đừng trở thành kẻ xâm lược
 
là mọt, sâu gặm nhấm tình yêu không gọi được thành lời
 
đừng để Tào Tháo đội mồ tôn em làm “sư phụ” em ơi.
 
 
“phái mạnh” cũng muốn nghe lời thủ thỉ bên tai
 
chỉ giọt nước mắt của em mà cháy lòng anh đó
 
nếu người đời nói rằng: “con hư tại mẹ”
 
thì anh cũng có thể nói rằng: chồng hư là tại vợ đó em!
 
 
Chỉ có tình yêu chân thành tha thiết từ con tim
 
Mới giữ được trái tim người bạn đời mãi mãi
 
“nắng quái chiều” rồi ta cùng nhau nhìn lại
 
tình yêu rất cần sự thông hiểu, tôn trọng nhau
 
và giữ chồng cũng là nghệ thuật để tình yêu mãi bền lâu.
                                                       
 
Viết riêng cho con
                              Tặng con gái Nh.H.        
 
 Từ lúc “một bàn tay thì đầy”*…
 
  Con lớn lên lúc nào không hay 
 
 cứ dần xa vòng tay cha mẹ.
 
 
 Lên xe hoa, con mang theo niềm vui
 
 mang theo nỗi nhớ, nỗi lo của cha
 
 xa nơi thân thương, về nơi mới, lạ
 
 phía trước là bao nỗi vất vả:
 
 làm dâu, làm vợ, sinh con…
 
 chúng lớn lên, giấc ngủ con ngắn đi
 
 nỗi lo cứ dài thêm theo ngày tháng
 
 niềm vui làm mẹ, con phải tính toán
 
 dõi theo bước chân con trẻ tới trường
 
 cơm trưa đã sang chiều, lại tất tả với lớp, trường
 
 tròn bổn phận công dân, trách nhiệm
 
 bữa chiều là khi mọi người đã cùng chăn, đệm
 
bữa sáng qua loa, có hôm bụng cồn cào. 
 
 
Ngày tháng thoắt trôi, cứ lần hồi
 
gương chẳng kịp soi, thêm vết hằn năm tháng
 
xót lòng cha mỗi lúc đêm về
 
chắc con còn thức với canh khuya
 
lo bữa ngày mai…,vở bài chưa soạn
 
chợp mắt, giật mình, trời đã sáng
 
 một ngày mới lại bắt đầu…
 
   Ngày đầu Thu Quý Tỵ  2013.
         Lục Sơn
                                        
 
*Thành ngữ: “Một bàn tay thì đầy, hai bàn tay thì vơi”

Related Articles

Leave a Comment