12trip.vn

Chuyện tình nghe trên Phố Núi

Văn hoá - Xã hội

Trời phú cho gã đôi chân dẻo dai và cái tính ham đi. Thêm nữa là duyên, là nghiệp đời của gã. Chả thế mà, ở đất nước này, chả có tỉnh nào lại không có dấu chân của gã. Nhất là các tỉnh miền núi phía Bắc, gã đi theo tháng, theo năm.Có nhiều cung đường, gã đã thuộc như trong lòng bàn tay gã vậy. Đi nhiều thì học được nhiều thôi. Có một bài học gã học được ở nơi cổng trời xa xôi, cách đây đã 4 năm rồi, khiến gã không bao giờ quên được !
Hồi ấy, vợ chồng gã đưa cô em từ miền Nam ra lên thăm Tây Bắc. Với gã, miền đất ấy đã gần gũi như là quê nhà. Nhưng với cô em xinh đẹp Sài Gòn thì Tây Bắc vẫn là một miền đất cực kỳ bí hiểm. Suốt dọc đường đi, cô ấy ngất ngây với điệp trùng núi non, đắm say với những con đèo hùng vĩ, rạo rực với mây trời với thung sâu, với bản làng và những đứa trẻ vùng cao bình dị. Và đặc biệt, cô ấy thích, rất thích nghe tiếng khèn của những chàng trai người vùng cao trong những đêm trăng sáng. Tiếng khèn gọi bạn cùng đi chợ đường xa. Tiếng khèn nỉ non, giãi bày tâm trạng. Và nhất là, tiếng khèn dỗ dành bạn gái vén tấm rèm, hay mạnh mẽ hơn là mở cửa nhà cùng chàng xuống núi.
Và cũng cùng sở thích ấy với cô, trong cái đêm của chợ tình Phố Núi, gã được nghe câu chuyện của chàng trai thổi khèn tỏ tình nơi Cổng Trời vời vợi. Nơi ấy, có ngôi nhà cheo leo lưng chừng núi. Núi toàn đá tai mèo xám ngắt, nhọn hoắt như mũi giáo, mũi chông…Nơi ấy, có một cô gái cực kỳ xinh đẹp, đã có bao đám hỏi, nhưng cô chưa chịu lấy ai. Ở núi bên kia, có một chàng trai, biết tiếng cô, nên đã quyết lòng mang cô về bằng được. Thế là, mùa đông năm ấy, lựa kỳ trăng sáng, chàng trai ra đi từ lúc mặt trời chưa đi ngủ. Leo qua rừng đá tai mèo, đến cổng nhà cô thì trăng đã đỉnh đầu. Chàng cất tiếng khèn. Du dương. Trầm bổng. Như tiếng chim hót. Như tiếng suối reo.Nhưng tiếng khèn không làm cho cánh rèm lay động. Bên trong vẫn im lặng như tờ.
Đêm thứ hai, chàng lại đến. Kết quả là vẫn vậy.Im lặng như tờ. Đêm thứ tư trôi qua.Đêm thứ năm, chàng trai lại đến. Lần này, chàng thổi xong bài khèn khiến đá phải ngất ngây, rồi cất lên tiếng hát. Tiếng hát không nỉ non mà âm vang, mạnh mẽ, tự hào:
“ Mày đừng tưởng là mày hơn người cái ấy/ Tao còn có cái này mà mày cũng cần….!!!”
Kỳ lạ làm sao, lời hát chưa kịp quay về điệp khúc thì cánh cổng đã được mở ra ….
Trăng đêm bấy giờ sáng nhất !
………………………………………………………………………
Nghe xong câu chuyện tình Phố Núi, gã và cô em gã cười lăn. Cười, vui, và ngẫm nghĩ về bài học nhân sinh ẩn chứa ở đằng sau câu chuyện ấy !

NGUYỄN TRẦN