12trip.vn

Những bài thơ viết về Mùa Xuân của Chu Quang Hiển

Văn hoá - Xã hội

Mùa Xuân, chả biết tự bao giờ đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của Thơ, Ca, Nhạc, Họa . Đã là thi nhân , là họa sĩ hay là nhạc sĩ, ai chả từng rung động cõi lòng trước mỗi độ xuân sang. Bởi Mùa Xuân là mùa sinh sôi nảy nở, là mùa của tuổi trẻ, mùa để yêu thương, mùa của muôn hoa khoe sắc thắm. Hầu như đa số các nghệ sĩ , khi viết về mùa xuân đều hướng đến sự tươi tắn sắc màu và rộn ràng những thanh âm tươi sáng đó của mùa xuân .
Và với Chu Quang Hiển, cũng không phải là ngoại lệ . Trong bài thơ Xuân sang được anh viết vào những ngày cuối cùng của năm 2014, anh cảm nhận Mùa xuân không chỉ bằng mắt mà bằng tất cả những rung động tinh tế trong tâm hồn của người nghệ sỹ. Anh nhận ra Xuân về qua thanh âm của gió , hay là qua những phút giây nghỉ ngơi của chiếc khung cửi đã cần mẫn , miệt mài suốt bao ngày tháng. Và đặc biệt, anh nhận ra Xuân về trên những nhánh đào buông . Mà ở đó, có những nụ đào chúm chím, nhỏ xinh, nhìn như những giọt sương trinh trắng . Những “ giọt sương” ấy đang” Thắp nụ hồng dệt sắc xuân sang”. Cách nói ẩn dụ, nhân hóa độc đáo này đã tạo nên hồn cốt của bài thơ, giúp cho người đọc có được những cảm nhận bất ngờ, thú vị. Bài thơ “ Xuân sang” của Chu Quang Hiển chỉ có 4 câu, nhưng đã vẽ nên một bức tranh xuân đặc sắc:
Gió bớt hờn gào vào vách núi
Cành đào buông khung cửi lặng im
Giọt sương đọng trên cành trinh trắng
Thắp nụ hồng dệt sắc xuân sang


Còn trong bài thơ “ Mùa xuân không trở lại” , Chu Quang Hiển lại viết về mùa xuân bằng một cách nhìn khác. Anh nhìn mùa xuân bằng ánh nhìn tiếc nuối. Anh đón mùa xuân bằng biết bao chiêm nghiệm cuộc đời đã tích tụ được từ những mùa xuân trước . Những ánh nhìn đó, những chiêm nghiệm đó đã được anh thể hiện qua bài thơ “ Mùa Xuân không trở lại” . Bài thơ ấy được anh viết cách đây gần trọn 10 năm- ngày 15-12-2009.

Mùa xuân không trở lại
Và nhẹ nhàng trôi qua
Sững sờ nuối tiếc mãi
Tóc bạc trên đầu ta.

Xa rồi thời thơ ấu
Trong vòng tay mẹ cha
Qua rồi thời trai trẻ
Đẹp như một bài ca.

Đây giảng đường ta hát
Dãy Trường Sơn ta qua
Kẻ sỹ và chiến sỹ
Máu nước mắt rơi nhòa.

Cuộc đời như bài viết
Nửa chừng câu sang trang
Đêm nằm nghe tí tách
Giọt xuân dấu chấm than.

Mùa xuân không trở lại !

Mở đầu bài thơ, Chu Quang Hiển nêu lên một quy luật không mới về thời gian “Mùa xuân không trở lại”. Đó là tiêu đề của bài thơ và cũng là một quy luật bất biến của mọi thời. Mượn quy luật ấy của tự nhiên để nói về cuộc đời ; Chu Quang Hiển đã nói lên sự tiếc nuối không chỉ của riêng anh về một thời tuổi trẻ đã “ nhẹ nhàng trôi qua” khiến ta mãi “ sững sờ tiếc nuối”:

Mùa xuân không trở lại
Và nhẹ nhàng trôi qua
Sững sờ nuối tiếc mãi
Tóc bạc trên đầu ta.

Và từ trạng thái “ sững sờ tiếc nuối” đó, nhân vật trữ tình trong bài thơ của Chu Quang Hiển lần lượt nhớ về những gì đẹp nhất, huy hoàng nhất mà mình đã trải qua suốt một thời trai trẻ. Thời đó chính là Mùa Xuân của cuộc đời :

Xa rồi thời thơ ấu
Trong vòng tay mẹ cha
Qua rồi thời trai trẻ
Đẹp như một bài ca.

Đây giảng đường ta hát
Dãy Trường Sơn ta qua
Kẻ sỹ và chiến sỹ
Máu nước mắt rơi nhòa.

Đoạn thơ là những thước phim quay chậm về quãng thời gian đẹp nhất trong đời của một chàng trai. Với những cặp từ “ xa rồi”; “ qua rồi” được đặt liên tiếp trong hai vế của một khổ thơ, tác giả đã diễn tả thành công tâm trạng nhớ nhung, tiếc nuối của nhân vật trữ tình về một thời tuổi trẻ đã qua của mình. Thời đó, với anh là đẹp lắm- “ Đẹp như một bài ca” vậy. Từ giảng đường hay đến dãy Trường Sơn, những năm tháng học tập và chiến đấu suốt một thời đạn lửa vẫn còn nguyên trong ký ức của anh. Và rồi, đến bây giờ, khi sững sờ nhận ra tóc mình đã bạc, đã thấy đời “ như bài viết”. Tất cả đã sang trang . Đêm mùa xuân nằm nghe tiếng mưa rơi tí tách, anh nghĩ về mùa xuân của cuộc đời mình.Mùa Xuân ấy bây giờ chỉ còn là cái dấu chấm than . Đã hết rồi- Mùa xuân không trở lại !

Cuộc đời như bài viết
Nửa chừng câu sang trang
Đêm nằm nghe tí tách
Giọt xuân dấu chấm than.

Mùa xuân không trở lại !

Kết thúc bài thơ, một lần nữa cái quy luật muôn đời của tạo hóa” Mùa xuân không trở lại” được nhắc đến . Đó là cách viết “ đầu cuối tương ứng” của tác giả nhằm nhấn mạnh ý nghĩa triết lý trong bài thơ . Mỗi cuộc đời đều có một Mùa Xuân . Hãy sống và làm sao cho Mùa Xuân của cuộc đời mình đẹp nhất . Bởi vì : Mùa Xuân không trở lại !

TRẦN THANH