Home Quảng cáo Chẳng bao giờ con có thể quên…

Chẳng bao giờ con có thể quên…

by HiephoaNet

Viết cho trường THCS Đức Thắng, cho các thầy, các cô, cho những bạn bè năm ấy…


Nếu có thể nào trở lại được ngày xưa. Con sẽ khóc như thể còn thơ trẻ. 60 năm một chặng đường dài thế… Ai mất, ai còn, ai nhớ, ai quên?

8 năm rồi một kỷ niệm vẹn nguyên. Chẳng có gì đổi thay: một gốc cây, một tấm bảng đen, viên phấn trắng; một góc sân và khoảng trời ngập nắng. Ngay cả nắng bây giờ và nắng ngày ấy có lẽ cũng giống nhau…

Chỉ có màu thời gian nhuộm trắng những mái đầu. Của thầy, của cô, của lớp lớp những thế hệ học trò đã đi qua ngôi trường ấy. Đã in dấu tên mình lên bàn, lên ghế. Lên gốc phượng già năm nào cũng nở hoa.

Con chẳng thể quên một lớp học cô là mẹ, thầy là cha. Một lớp học đơn sơ, gió lộng mùa đông, nắng chói mùa hè. Trước những nhọc nhằn thầy cô, mà nụ cười con vẫn vô tư là thế. Chỉ bây giờ nhớ lại mới thấy sống mũi cay…

Con đã đi qua những mùa nắng, những mùa mưa. Những mùa gió về bên ô cửa sổ. Lời thầy giảng năm nao… ngày ấy thì quên, bây giờ thì nhớ… Thèm được về ngồi trong căn lớp cũ. Thèm được gối đầu lên phấn trắng, bảng đen.

Thèm được nằm bò ra bàn để khắc một dòng tên. Thèm được gọi bạn, gọi bè bằng những biệt danh “ngốc xít”. Thèm được cô gọi tên trước mỗi giờ lên lớp. Thèm cả được thầy gõ đầu, bắt phạt thầy ơi!

Tất cả giờ đây chỉ là kỷ niệm rồi. Tuổi trẻ con đã ồn ào đi qua, để bây giờ ngồi nhớ lại. Mái trường già nua, thầy cô già nua, con cũng trờ thành “trẻ con già” rồi thầy ạ. Nhớ bao nhiêu cho đủ, viết bao nhiêu cho hết những nỗi niềm.

Chẳng bao giờ con có thể quên…

Hà Nội, ngày 18.11.2011

Trần Thu Thủy, Học sinh lớp 9A, khóa 1999 – 2003

Bài viết hưởng ứng cuộc vận động ” Viết về mái trường Đức Thắng”

 

Related Articles

Leave a Comment