Home Tin TứcKinh tế Truyện ngắn mini Nguyễn Ngọc Oanh – Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân vừa phát hành

Truyện ngắn mini Nguyễn Ngọc Oanh – Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân vừa phát hành

by HiephoaNet

Nguyễn Ngọc Oanh (quê xã Thường Thắng- Hiệp Hòa) là người hóm hỉnh, hài hước, luôn nhìn cuộc sống dưới góc nhìn hài hước.  Hôm nay 22/9/2016, tại Hà Nội, NXB Quân đội và Khoa Viết văn Báo chí Đại học văn hóa tổ chức lễ ra mắt cuốn truyện ngắn “Chuyện kể trong thang máy” của Nguyễn Ngọc Oanh. BBT xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số truyện đã xuất bản.

Răng của mẹ

– Chú đấy à, mẹ bị đau răng, sưng cả một bên mặt. Suốt tuần nay toàn ăn cháo. Đi khám, bác sĩ bảo phải trồng lại cả hàm trên và 4 cái răng hàm dưới. Anh gọi điện để mời các chú cuối tuần này về bàn…

Hội nghị gia đình họp vào ngày nghỉ cuối tuần. Bảy anh em có mặt đông đủ. 

Anh Cả mở màn, rào đón:

– Người ta nói “cái răng cái tóc là…Thứ nhất đau mắt, thứ nhì dắt răng…Nhà thơ Nguyễn Duy từng viết: “Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa/ Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…”.

– Thôi bác ơi, văn chương thơ phú sốt ruột. – Anh Hai cắt ngang – Chuyện cái hàm răng của mẹ, em biết là phải làm lại răng giả. Bác sỹ đòi bảy mươi triệu nếu làm răng sứ, còn nếu làm răng inox thì giá một nửa. Bác cho anh em biết luôn là “Cam-pu-chia” thì “nét” mỗi người bao nhiêu? Nhanh em còn đi trực cơ quan…

– Cứ làm cho mẹ loại răng sứ tốt nhất. Hết bao nhiêu chia bình quân. Hôm nay tạm ứng trước, hôm nào xong lấy hóa đơn về chia đều…- Anh Ba tham gia.

– Nhất trí, cứ thế cho nhanh. – Anh Tư hùa theo.

– Thì các chú cũng để anh nói có đầu đuôi. – Anh Cả nói tiếp –  Nếu nó là dăm bảy triệu bạc thì ông bà chả nhờ con cháu, nhưng khoản này lớn, lương hưu không đủ. Một mình anh cũng không kham nổi. Thế nên mới phải họp gia đình để bàn anh em. Mà răng của mẹ ngày xưa rất đẹp, cứ nhìn cái ảnh thời trẻ trên tường kia kìa… – Nói đến đây anh bật khóc – Mà các chú thấy đấy – Anh Cả vẫn sụt sùi vừa khóc vừa nói – Sở dĩ răng mẹ bây giờ hỏng hết là vì thời trẻ, mẹ thường phải nhai cơm cho bảy anh em ta. Nhà nghèo, chỉ toàn cơm độn ngô sắn, được miếng ngon, mẹ nhường miếng ngon cho con khôn lớn, giờ răng rụng hết cả… – Lại khóc.

– Thôi thôi, bác đa cảm quá! Sao phải khóc? Hết bao nhiêu cứ “Cam-pu-chia” là xong chứ có gì… Bọn em đi nhậu xong đứng dậy cũng vậy mà! – Năm, và Sáu tham gia.

Bảy giờ mới lên tiếng:

– Thời các bác, kinh tế khó khăn thì mẹ mới phải nhai cơm búng chứ đến thời em lớn lên thì đường sữa ê hề, ai người ta còn nhai cơm búng nữa. Mất vệ sinh bỏ mẹ ra mà cứ kể mãi!

 Bảy đứng dậy, dứt khoát:

–  Vì thế, cái vụ răng của mẹ là em không có được hưởng tí tình thương bao la trìu mến nào đâu nhé. Chia bình quân, em là em chỉ góp nửa suất trồng răng thôi. Bác nào được mẹ nhai cơm búng nhiều, được di truyền lối tình cảm quê mùa bi lụy thì phải góp nhiều tiền… Em ăn đường sữa, em sống hiện đại sòng phẳng. Thế nhé, em đi đây!

Nói rồi, Bảy lên xe máy phóng vút ra cổng.

Tiếng xe máy nổ pằng pằng như tiếng súng liên thanh.

 

 

Ngọc Oanh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Related Articles

Leave a Comment