Trang chủ Tin TứcVăn hoá - Xã hội Đôi điều về bài thơ “Chiều xưa”của Tạ Đình Đoán

Đôi điều về bài thơ “Chiều xưa”của Tạ Đình Đoán

Đăng bởi HiephoaNet

 

Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn 2012, CLB Thơ Duyên quê- Nét phố Thị trấn Thắng ( Hiệp Hòa) đã cho ra mắt bạn đọc tập thơ thứ 11. Lần giở từng trang sách, tôi rất ấn tượng với bài thơ Chiều xưa của tác giả Tạ Đình Đoán- một người mà hầu như cả thị trấn này người ta mới chỉ biết đến anh là ông chủ cửa hàng bia Hai cây sấu nổi tiếng . Nhưng khi đọc Chiều xưa, ta sẽ có cái cảm nhận rằng bên trong con người anh luôn có một hồn thơ đang dào dạt.

Anh Tạ Đình Đoán ( tóc bạc) và anh Nguyễn Xuân Thủy

Tôi đến thăm tác giả Chiều xưa vào một chiều xuân chưa có nắng . Trời se lạnh. Anh tiếp tôi cùng anh Xuân Thủy, một người bạn thân của anh trong khu vườn nhà ríu rít tiếng chim. Nghe tôi gợi đến bài thơ , anh kể ; bài thơ ấy ra đời được hơn chục năm rồi, chính xác là từ mùa thu 2001. Hồi ấy các anh tổ chức cuộc gặp mặt bạn bè cùng học  cấp 2 Hợp Thịnh. Ba mươi tư năm trời xa cách, bấy giờ được gặp lại nhau, mừng mừng, tủi tủi vô cùng. Xúc động trước tình nghĩa bạn bè nồng ấm, xúc động trước những kỷ niệm không thể nào quên của một thời áo trắng và đặc biệt là trước một mái tóc dài óng ả ngày xưa….tất cả đã tạo nên hồn cốt của Chiều xưa – một bài thơ dạt dào tình tứ. Bài thơ mở đầu bằng những lời tâm sự về một chiều thu gặp gỡ khó quên:

Gặp lại nhau sau bao năm xa cách.

Đèn sách một thời thuở ấu thơ.

Bây giờ gặp lại đầu đã bạc,

Má thắm còn đâu, tóc rối rồi…

Tuy là nói về tất cả những người bạn” đèn sách một thời”, nhưng đọc đoạn thơ ta dễ dàng nhận thấy lời thơ như nghiêng hẳn về ai đó có “ má thắm”  với mái tóc dài óng ả ngày xưa….và bây giờ gặp lại, anh như xót  xa, tiếc nuối về những gì mà thời gian đã làm nhạt làm phai. Để rồi, sau giây phút ban đầu gặp gỡ ấy, lời thơ của anh như dịu dàng, đằm thắm hơn khi nhắc đến những kỷ niệm ngày xưa. Đoạn thơ ngọt như một lời vỗ về, âu yếm :

Thôi nhé em ơi, đừng khóc nữa

Để hồn sống lại thuở ngày xưa,

Thưở ngày xưa như vừa trở lại.

Mái tóc em dài, anh khờ dại nhìn theo….

Cách dùng điệp ngữ vòng “ thuở ngày xưa” của anh như bắc cầu để nối hiện tại trở về quá khứ. Cái quá khứ trong anh hiện về thật đẹp với  hình ảnh trung tâm của một cô thôn nữ có mái tóc dài óng mượt như tơ… mái tóc đó đã khiến cho ai đó dại khờ- vâng, dại khờ….chứ không phải là mê mải nhìn theo. Thấy tôi có ý băn khoăn về hai chữ “ dại khờ”, anh cười và tâm sự: hồi ấy, trẻ lắm mà, biết yêu iếc gì đâu..chỉ thấy thích, thấy mến khi ở bên nhau…rồi thấy nhớ, thấy mong khi xa cách. Thích thế, mến thế và mong nhớ thế nhưng chỉ là thầm vụng, có dám nói ra đâu…Thế có đúng là dại khờ không nhỉ? Tôi cười theo anh, thầm nghĩ : ừ, có lẽ là như thế. Nhưng như thế mới đẹp, như thế mới có thể nảy sinh ra những vần thơ mượt mà như một câu hát đồng dao về cái thuở ngày xưa đáng nhớ của tuổi học trò:

 

Những chiều cả gió heo may

Em hay nũng nịu bắt anh thả diều…

Diều ơi nói hộ đôi điều….

Chiều chiều anh lại thả diều em chơi….

Đoạn thơ gợi nhớ về một kỷ niệm xưa thật đẹp của cả anh và em trong “ những chiều cả gió heo may”- Những chiều….chứ không phải một chiều đã làm nên cái tình, cái nghĩa sắt son trong tâm khảm con người…để rồi đến lúc phải chia xa, thì cái thú vui thả diều kia đã không còn ý nghĩa :

Thế rồi em phải chuyển đi

Để anh ở lại, ít khi thả diều…

Và từ đó…” những chiều cả gió heo may” có anh và có em đã trở thành hoài niệm, trở thành “chiều xưa” chôn chặt trong lòng. Và bây giờ gặp lại, sau ba mươi tư năm đằng đẵng ngủ yên, thì Chiều xưa bỗng dưng bừng dậy:

Chiều nay cũng gió heo may

Nhìn em anh ngỡ chiều xưa lại về….

Hai câu thơ kết của bài thơ thật hay và ý nghĩa. Những gì tươi đẹp của quá khứ mãi mãi tồn tại vĩnh hằng trong trái tim của mỗi con người. Và bởi thế “Chiều xưa”, xét về một góc độ nào đó cũng là tiếng lòng tha thiết của rất nhiều người. .

Chia tay một trong những “ thi nhân” bình dị của Duyên quê- Nét phố giữa một chiều xuân lành lạnh, lất phất mưa bay mà lòng tôi lại ấm bởi chưng vừa chợt nhớ về một “ Chiều xưa” của riêng mình .

( Theo ý của tác giả, một số từ ngữ của bài thơ được trích dẫn không đúng như bản in của tập 11 thơ Duyên quê- nét phố )

Phố Thắng, chiều 18-2, Trần Văn Thanh

 

 

 

 



Bài liên quan

Gửi bình luận