Trang chủ Tin TứcVăn hoá - Xã hội Vang vọng giảng đường- Thơ Ngô Văn Quyết

Vang vọng giảng đường- Thơ Ngô Văn Quyết

Đăng bởi HiephoaNet

“VANG VỌNG GIẢNG ĐƯỜNG”- MÓN QUÀ TINH THẦN

ĐẦY Ý NGHĨA MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

Bìa tập thơ

LỜI GIỚI THIỆU

Có thể mượn câu nói của nhà thơ Hữu Thỉnh: “Chúng tôi làm thơ ghi lại cuộc đời mình” để giới thiệu cho tập thơ Vang vọng giảng đường của tác giả Ngô Văn Quyết. Tác giả không phải là nhà thơ chuyên nghiệp. Anh là giảng viên đại học, làm công tác đào tạo và nghiên cứu khoa học; yêu thơ và làm thơ ghi lại hoạt động của chính đời mình.

Anh đã gắn bó liên tục suốt 45 năm trên các giảng đường từ trường Đại học Kỹ thuật Quân sự rồi sau này là Học viện Kỹ thuật Quân sự tới giảng đường của nhiều trường khác, như: Học viện Phòng không không quân, Cao đẳng Kỹ thuật Vinhempic (nay là Đại học Trần Đại Nghĩa), Sỹ quan Kỹ thuật Công binh Bình Dương… tới các giảng đường của các trường khác ngoài quân đội, như: Đại học Bách Khoa Hà nội, Đại học Sân khấu-Điện Ảnh; Đại học Sư phạm Kỹ thuật Hưng Yên và Đại học Sao Đỏ. Những thời khắc trên các bục giảng đường đó đều được ghi lại trong thơ anh.

Vì thế, chủ đề trong thơ anh cũng đa dạng: trong 85 bài của tập thơ,có những bài ca ngợi Bác Hồ, ca ngợi Đảng, ca ngợi nhân dân; có những bài về mái trường, về người thầy, về học sinh, sinh viên; lại có cả những bài về đồng đội, đồng nghiệp, đồng chí, về bạn bè quốc tế…và cả những bài về tình yêu quê hương, đất nước, về tình yêu đôi lứa…Có lẽ lắng đọng nhất là những bài thơ về chủ đề giáo dục, đào tạo thế hệ trẻ cho đời sau.Chủ đề này được tác giả nhiều lần giãi bày, suy tư và chia sẻ khiến cho người đọc đồng cảm.

Tập thơ phong phú về nội dung, đa dạng về hình thức, song, có nhiều bài thơ được nhớ tới trong thể lục bát và thể thơ ngũ ngôn.Thơ của tác giả Ngô Văn Quyết chân thành, giản dị, trong sáng và tươi vui. Người đọc bắt gặp cái nhìn lạc quan, lãng mạn của một nhà giáo đầy tâm huyết và đầy nghị lực sáng tạo trong nghề nghiệp.

Tập thơ Vang vọng giảng đường góp thêm một tiếng thơ trữ tình của những người làm thơ trong làng nhà giáoViệt Nam.

Xin trân trọng giới thiệu với đông đảo bạn đọc xa gần.

Nhà báo Nguyễn Thế Bỉnh, Tổng Biên tập Nhà xuất bản Hải Phòng

Ngày 10 tháng 10 năm 2011

 

 

CÓ NHỮNG NGỌN ĐÈN(*)

 

Kính tặng các Thầy giáo, các Cô giáo nhân ngày 20-11

 

Đêm đã khuya, xóm thôn vào giấc ngủ,

Ngọn đèn con lấp lánh giữa không gian;

Dăm cuốn sách giáo khoa, vài ba trang giáo án,

Muỗi vo ve như trấu dưới chân bàn!

 

Cây bút viết gì trên trang giấy?

Khối óc kia suy nghĩ những gì?

Tư tưởng mới? Ước mơ đang rực cháy?

Chân trời nào đang vẫy gọi anh di?

 

Là nhà giáo phải trả lời nhiều câu hỏi,

“Đuốc đời ta còn rực cháy hay thôi? ”

Nhiều nghịch lý trong đời không hiểu nổi

“Tấm gương mờ sẽ chẳng ai noi!”

 

Đời nhà giáo chữ giàu theo năm tháng

Đồng lương thưa, mái tóc cũng dần thưa.

Giảng đường đó đang thiếu nhiều chân lý,

Ngoài đời kia cái giả lại dư thừa!

 

Đời nặng trĩu đè lên muôn sách vở

Những ưu tư toan xé nát lề ra.

Hồn cao khiết trái tim dâng lớp trẻ

Bởi yêu đời nên ươm những mùa hoa!

 

Khuya lắm rồi, xóm thôn đang yên ngủ,

Ngọn đèn con lấp lánh mấy yêu thương!

Ngọn đèn sáng như đời anh rạng tỏa

Thắp bùng lên muôn cây đuốc ở giảng đường!

 

Ngô Văn Quyết, Hợp Thịnh, Hiệp Hòa.

 

 

 

 

Bài liên quan

Gửi bình luận