Home Quảng cáo Những bài viết được giải của cuộc thi” Viết về người phụ nữ tôi yêu”

Những bài viết được giải của cuộc thi” Viết về người phụ nữ tôi yêu”

by HiephoaNet

BBT : Cuộc thi ” Viết về người phụ nữ tôi yêu” do trang Facebook Hiephoa.net của CLB TNTN Hiephoa.net và Trung tâm thời trang NEC XECO STYLEST tổ chức nhân dịp chào mừng Ngày phụ nữ Việt Nam (20-10) đã đi đến hồi kết. Lễ trao giải sẽ được diễn ra vào 15h chiều mai tại Pido Quán- k5- Thị trấn Thắng. Hiephoa.net sẽ đăng tải những bài viết được giải Nhất, Nhì, Ba của cuộc thi này. ( BBT có chỉnh sửa một số nội dung cho phù hợp trong các bài viêt).

Bài đạt giải Ba : Chị ơi ! Em yêu chị !

Bài của Nguyễn Thị Hoa

Địa chỉ: Trung Đồng- Đức Thắng- Hiệp Hòa.

Có lẽ trong mắt mọi người thì chị chỉ là một người bình thường.nhưng trong em, chị luôn là một hình mẫu để em vươn tới,chị là một điều tự hào lớn lao!Đã từ lâu, em luôn nghĩ: nếu có ai hỏi rằng niềm tự hào nhất của em là gì thì em sẽ nói là em là em của chị Yến và là con gái của mẹ Bảo.Mẹ thì có lẽ đã xuất hiên khá nhiêu trong các bài văn của em trên lớp. Nhưng đây là lần đầu tiên em viết về chịThật sự thì em đã muốn nói rằng em yêu và tự hào về chị biêt nhường nào!Muốn nói từ rất lâu rồi, nhưng vì ngượng ngùng em chẳng thể mở lời để nói cho chị biết.

Anh rể của em nói Facebook là nơi để bày tỏ tình cảm, nơi mà những điều mình chẳng thể nói lên lời mình chia sẻ cho nhau. Ấy vậy mà Facebook của em chỉ là nơi e đăng những status hay ảnh vớ vẩn về tình cảm riêng tư, mà chưa lần nào em chia sẻ về tình cảm gia đình….thâm chí Facebook của chị, em cũng chặn vì sợ chị đọc đượcc những status của em, chị mắng…Chị ơi em xin lỗi.Nhân cuộc thi “viêt về người phụ nữ tôi yêu”, em viết về chị. Chẳng phải vì phần thưởng mà em muốn bày tỏ tình cảm mà em ấp ủ bấy lâu nay và hy vọng rằng chị của em biết được.

Chị ơi !

Với em, chị chẳng phải người chị mà em thích thứ gì chị mua cho em thứ ấy, mua cho em điện thoại xịn, quần áo đắt tiền hay chiều chuộng em mọi thứ.Với em chị thật nghiêm khắc nhưng cũng thật diu dàng.Đôi khi nghe chúng bạn kể rằng chị chúng nó đưa đi làm tóc, mua điện thoại, em có đôi chút suy nghĩ về chị rằng tại sao chị lại không làm như vậy với chúng em.Em không phải đứa trẻ ngoan, chỉ biết ăn, học rồi đua đòi, chỉ biết đòi hỏi mà không biết cảm thông….nên đôi khi em đã giận chị thật nhiều rằng sao lại không cho em những thứ như bạn bè em có.

Đến bây giờ thì em mới hiểu và cảm ơn chị thật nhiều, chị ạ!!!! Cảm ơn vì chị đã nghiêm khắc với em, bởi nếu chị không làm như vậy. thì không biết đến bây giờ em có còn được ngồi trên ghế nhà trường không hay đang bay nhảy đua đòi.

Trong mắt em chị luôn là một người chị cả đáng kính.Em còn nhớ, ngay từ khi chị còn là học sinh cấp 3, chị đã như một người lớn thực thụ. Chị lặn lội cùng chú lên tận Yên Bái lấy thuốc về chữa bênh cho bố….Cái khoảng thời gian mà bao bạn bè cùng trang lứa đâm đầu ôn thi đai học thì chị tất bật cùng mẹ và chú chăm sóc và đi đến khắp mọi nơi chữa bệnh cho bố….Em_bây giờ đã là học sinh lớp 11. Em kém chị ngày ấy một tuổi thôi nhưng quả thực cho em thêm 3 hay 4 năm nữa có lẽ em cũng không làm sao đảm đang được như chị.

Từ khi bố mất chị thay bố chăm sóc gia đình, chăm sóc mẹ và cả ba đứa chúng em. Chưa bao giờ chị để bọn em phải thua thiệt so với các bạn trong lớp. Chị không giàu, không làm được nhiều tiền nhưng chị bảo dù thế nào cũng không để chúng em phải thiệt thòi khi mất bố.Mọi thứ trong gia đình đều là tự tay chị mua, từ Tivi đến tủ lạnh, máy tính và ngay cả cái xe đạp em đi học hàng ngày cũng là chị muaĐã có lúc em nghĩ chị thật giàu và muốn đòi hỏi nhiều thứ. Nhưng chỉ khi lên Hà Nội chơi em mới biết, để có được như vậy, chị phải thức khuya làm việc đến 2,3h sáng. Rồi đến sáng ngày ra lại đi học. Chiều lại làm thêm rồi lại làm đêm nữa.Dù vất vả nhưng chẳng mấy khi mọi người nghe chị than vãn.Vì muốn san sẻ gánh nặng cùng mẹ mà năm đầu đại học chị đã phải quần quật đi làm thêm.

Chị ơi !

Chị không cao nhưng chị luôn là lá chắn che chở cho chị em chúng em. Em nhớ lần cưới chú Linh, chị bị lũ con trai trêu, chị khóc và đòi ra cho chúng nó một trận thì bị mẹ mắng và ngăn lại. Chị khóc và bảo: bây giờ chúng nó trêu con, con không nói gì  thì lần sau chúng nó trêu em con. Con không thể để chúng nó trêu em con được.Đôi tay chị không dài nhưng luôn cố gắng sưởi ấm chúng em bằng tình yêu thương vô tận.

Chị không giàu về vật chất nhưng lúc nào cũng đầy ắp tình thương. Chị là chỗ dựa, là động lực lớn lao để chúng em an tâm học hành.Chị chẳng có nhiều tiền đâu nhưng mỗi khi em thông báo em được học sinh giỏi, em được giải thi học sinh giỏi cấp huyện, hay được thứ bậc cao ở lớp chị đều có thưởng….Chị à, em cảm ơn về những món quà chị trao,và hiểu đó là tình cảm, là sự động viên cho em cố gắng học hành.

Chị là tấm gương về sự chăm lo, vun đắp cho hạnh phúc gia đình.

Năm chị 21 tuổi, mẹ nói chị đi lấy chồng. chị bảo: xin mẹ đừng bắt con lấy chồng, mẹ cứ để con chăm sóc cho gia đình này mình nhiều hơn nữa.

Năm chị 23 tuổi. chị lại tâm sự với mẹ rằng: con sẽ cố gắng, con sắm, con mua được gì cho gia đình mẹ cứ để con mua. Con đi lấy chồng rồi muốn cũng không được.

Năm chị 24 tuôỉ, nước mắt lưng tròng, chị lên xe hoa để lại đằng sau là một người mẹ cùng 3 đứa em nhỏ. Nhưng em biết:dù về nhà chồng nhưng lúc nào chị cũng lo lắng cho gia đình. Và sau đó, ngày nào chị cũng gọi điện hỏi han. Đại loại như:” Mẹ ơi,sinh nhật em mẹ có làm gì không?” ” mẹ ơi, vào năm học rồi mẹ đã mua đủ sách vở cho các em chưa?” và ” tết đến rồi các em có quần áo mới chưa, mẹ ơi?”

Năm chị 25 tuôi chị là mẹ của hai thiên thần Sóc & Thỏ nhưng chưa bao giờ chị hết trách nhiệm với mẹ và các em. Sóc một bên, Thỏ một bên,nhiều đêm chị phải thức trắng vì hết đứa nọ đến đứa kia quấy khóc.Và chị Yến của en- Chị Yến Đôremom ngày nào bây giờ bị gọi là Yến còi. Nhìn chị gầy guộc, xanh xao em thương chị nhiều lắm nhưng em chẳng biết làm gì ngoài việc thương và lo cho chị…….

Chị à, chị biết không, tự hào lắm khi đi đâu em cũng nghe nhiều người khen về chị, tự hào lắm khi em đượcc là em gái của chị. Cô Yến dạy trường THCS Đức Thắng nói: phải tự hào lắm khi có một người chị như chị Yến.Đó là một người chị tuyệt vời! Còn bạn bè em ai cũng khen rằng chị thật hoà đồng và tốt bụng,,,chi rất dễ gần!

Chị ơi, cconf em…em chẳng phải đứa em, người con ngoan ngoãn, suốt ngày rong chơi đua đòi cùng bạn bè, luôn là đứa để mẹ và chị tốn nhiều nước mắt,Ngày cả bây giờ. khi chị đã đi lấy chồng, đã là con nhà người ta chị vẫn phải gọi điện về mắng vì em đi chơi về muộn. Đi chơi không hỏi han ai, để mẹ phải buồn lòng, phải suy nghĩ.

Nhớ lắm những lần ba chị em ngồi khóc nức nở trong bữa cơm khi chị nói chị buồn vì em chưa biết suy nghĩ, chị buồn vì mẹ vất vả mà em chỉ biết ham chơi. Chị nói: cả ba chị em đều phải cố gắng vì mẹ, vì gia đình và vì thằng em trai…

Gia đình mình có ba chị em nhưng chẳng mấy khi em tâm sự cùng ai. Em sợ, sợ chị mắng.Em chỉ biết mang cảm xúc đăng lên Facebook và mỗi lần chị đọc được, chị lại giận, lại buồn. Chị mắng nhưng em hiểu đó là muốn tốt cho em.

Em sợ lắm những lần hai chị em ngồi riêng nói chuyện với nhau, vì em biết em có quá nhiều lỗi để chị mắng…chị mắng em nhưng chị lại khóc, hai chị em mình cùng khóc. Chị ơi! ngay cả khi chị đang mang bầu hai thiên thần mà vì đứa em ngỗ nghịch này, chị vẫn phải khóc! Chị ơi, em xin lỗi!

 

Chị ơi ! Em biết, em đã lớn nhưng chưa thể nào làm được như chị. Em cũng chưa đủ ngoan để chị có thể an tâm về em. Em cũng chưa đủ chững chạc để thay chị chăm sóc được gia đình như chị đã từng làm, nhưng em sẽ cố gắng.

Em sẽ cố gắng học hành, em sẽ ngoan ngoãn, sẽ nghe lời mẹ và chị.!!!Chị mãi là tấm gương trong để cho em soi vào và phấn đấu.

Nhân ngày 20,10 em gái hư chúc chị luôn vủi vẻ. bình yên bên hai thiên thần nhỏ nhà mình. Em mong những gì tốt đẹp nhất sẽ luôn đến với chị

Em yêu chị rất nhiều !!!!!!!!!!!

Hiệp Hòa, đầu tháng 10- 2013.

Related Articles

Leave a Comment